Chương 413 -
Sau biết bao gian khổ, cuối cùng Nghiêm Thục Phân cũng sinh được một nhóc béo nặng bốn kí hai. Khó khăn lắm bọn họ mới tới được công xã, vừa thấy tình huống không ổn, bác sĩ vội vàng khiêng Nghiêm Thục Phân lên bàn mổ. Anh ta bắt đầu châm cứu cầm máu cho cô ta trước. Anh ta là bác sĩ trung y, chỉ biết chút ít về tây y. Bác sĩ đâm vài kim khiến lượng máu chảy ra ít hơn, nhưng hiệu quả lại rất nhỏ.
Nghiêm Thục Phân thở thoi thóp, cố hết sức bắt lấy tay áo bác sĩ.
"Cứu... đứa nhỏ."
Dường như cô ta có thể cảm nhận được sinh mệnh của bản thân đang xói mòn nhanh chóng, thế nên cô ta hy vọng bác sĩ hãy nhường cơ hội sống cho đứa bé.
Anh ta vội vàng hỏi ý kiến người nhà:
"Hiện giờ tình huống rất nguy hiểm, sản phụ sắp không chịu đựng được nữa, cô ấy nói muốn cứu đứa bé, còn mọi người thì sao?"
Chính bác sĩ cũng nghiêng về phương án cứu đứa bé, nhưng nói gì thì anh ta cũng phải thông báo với người nhà. Anh ta không phải Hoa Đà, năm nào anh ta cũng gặp phải vài trường hợp bệnh nhân thế này, nếu may mắn đưa tới sớm thì hai mẹ con có thể bình an, nhưng người bệnh trước mắt vì thời gian kéo dài quá lâu, đến lúc nguy kịch mới được đưa tới nên anh ta đành bó tay. Bây giờ dù có đưa cô ta lên huyện thì cũng chết, bọn họ chỉ có thể cố gắng tới phút cuối mà thôi.
Cố Đình Xuyên ngồi xổm dưới sàn, anh ấy ôm đầu, đau khổ nói:
"Cứu người lớn."
Mẹ Cố nói:
"Mong anh cố gắng cứu người lớn, nếu đứa bé thật sự không giữ được thì cũng đành chịu."
Bác sĩ đáp:
"Với tình huống hiện giờ tôi chỉ có thể cố gắng hết sức."
Bác sĩ nhanh chóng đi vào, anh ta châm cho Nghiêm Thục Phân thêm mấy kim và rạch một đường bên hông, dùng tay cố gắng đẩy đứa bé ra ngoài. Hồi lâu sau, ba người bên ngoài đều giật mình khi nghe thấy tiếng trẻ con khóc nỉ non. Bác sĩ giơ đứa bé sơ sinh lên cho Nghiêm Thục Phân nhìn.
"Là con trai."
Trên khuôn mặt trắng bệch của Nghiêm Thục Phân lộ ra nụ cười.
Bỗng nhiên, bác sĩ nhìn thấy máu lại bắt đầu chảy, dù anh ta có châm cứu cũng không cầm máu được.
"Người nhà, người nhà mau vào đây, sản phụ không ổn rồi."
Lúc Cố Đình Xuyên vọt vào, Nghiêm Thục Phân vui sướng nhìn anh ấy:
"Anh Xuyên, cuối cùng em đã sinh được con trai cho anh, anh có vui không?"
Cố Đình Xuyên khóc không thành tiếng:
"Anh không cần con trai nữa, không gì sánh được với việc em còn sống cả."
Con người là vậy, sau khi mất đi rồi mới nhận ra niềm hạnh phúc khi có được. Sinh mệnh của Nghiêm Thục Phân vĩnh viễn dừng lại tại đây.
Cũng trong năm đó, Thanh Duyệt bình an sinh ra một cô con gái. Đồng thời nhận được hai bức thư này khiến cảm xúc của Lý Thanh Vận trở nên lẫn lộn. Mạng người quá mỏng manh, chị dâu cả Cố luôn muốn làm lớn chuyện cuối cùng cũng có được con trai như ý muốn, nhưng cái giá mà cô ta phải trả lại là tính mạng của chính mình. Lý Thanh Vận gửi sữa bột cho cả hai đứa bé. Sữa bột này cô mua ở cửa hàng, chứ sữa bột trong không gian đã bị Tam Tam uống hết sạch.
Cuối năm, cha Cố gửi thư nói cho họ biết Cố Đình Hoa đã dẫn Nguyệt Nguyệt bỏ trốn theo một người tới từ nơi khác. Từ khi chị dâu cả Cố qua đời, anh cả Cố hoàn toàn suy sụp, anh ấy bỏ mặc tất cả, suốt ngày chỉ biết uống rượu. Ngay
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền