ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 415 -

Trở thành một quân nhân là ước mơ hồi bé của Cố Yến Lễ, ước mơ này cũng một phần ảnh hưởng từ cha. Và một phần nữa, là bởi vì chuyện xảy ra vào đêm ba năm trước, khi Tam Tam chào đời. Chỉ khi bản thân trở nên mạnh mẽ mới có thể bảo vệ những người mình muốn bảo vệ. Cuối cùng, Cố Yến Lễ cũng thi được vào học viện quân sự như mong muốn. Ngày nhận được giấy báo nhập học, cả gia đình gần như rơi nước mắt.

Cùng ngày, Cố Đình Chu ngay lập tức gửi điện tín báo tin vui cho cha phương xa. Cha Cố biết được cháu trai đỗ vào học viện quân sự tốt nhất cả nước, ông kích động đến mức nước mắt lưng tròng:

"Tôi biết ngày mà, Đại Bảo từ nhỏ đã là một đứa trẻ trầm ổn, nhất định sẽ có tương lai rộng mở."

Mẹ Cố cũng đồng tình:

"Đúng vậy, mấy đứa nhỏ nhà thằng hai đều rất có triển vọng, thành tích của Tam Tam nhà chúng ta luôn đứng đầu, Nhị Bảo tuy kém hơn em gái với anh trai một chút, nhưng cũng không đến nỗi tệ."

"Đúng thế, nhà thằng hai biết cách nuôi dạy bọn trẻ."

"Nhóc Minh Thành của chúng ta sau này được một nửa thành công như anh chị là tốt rồi."

Mẹ Cố sờ đầu cháu trai, đây là con của anh cả Cố, Cố Minh Thành. Bởi vì đứa trẻ này ở trong bụng mẹ bị thiếu oxy nên trí tuệ bị ảnh hưởng một chút. Mẹ Cố chỉ phát hiện ra khiếm khuyết này khi cậu bé dần trưởng thành. Dù có làm gì thì cậu bé cũng chậm hơn nhiều so với các bạn cùng lứa, nói cũng rất chậm, những việc người khác chỉ cần dạy một lần là hiểu, cậu bé cần phải dạy năm, sáu, bảy, tám lần. Anh cả Cố là đàn ông, căn bản không thể chăm sóc tốt đứa trẻ này, còn là một đứa trẻ đặc biệt như vậy. Vì thế nhóc Minh Thành luôn được cha mẹ Cố chăm sóc. Để chăm sóc đứa trẻ này, những năm qua họ đã rất vất vả, già đi rất nhiều. Lúc đứa nhỏ tầm bốn năm tuổi, cha Cố còn đưa cậu bé đến bệnh viện lớn ở Kinh Thị để khám. Bác sĩ nói rằng đây là tổn thương không thể phục hồi, không có cách nào chữa trị. Cha Cố chỉ có thể thất vọng trở về. Dù không ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường, chỉ là có thể khó có được thành tựu gì trong đời, nhưng ở nông thôn, chỉ cần chăm chỉ làm việc là không lo thiếu ăn. Những năm qua, anh cả Cố vẫn chưa tái hôn, một lòng chăm sóc ba đứa trẻ. Cố Đình Hoa đi đã nhiều năm như vậy vẫn không có tin tức. Mấy năm trước có gửi bức thư báo bình an, những năm gần đây lại không có tin tức gì nữa.

Trường học của Cố Yến Lễ ở tỉnh Vân Nam, Lý Thanh Vận muốn đích thân đưa cậu đi, nhưng ở nhà vẫn còn hai đứa con nhỏ phải chăm sóc. Cuối cùng chỉ có mình Cố Đình Chu đưa tiễn. Lý Thanh Vận cẩn thận chuẩn bị rất nhiều thứ cho con trai: ga trải giường, vỏ chăn và lõi chăn mới, pate và thỏ ướp lạnh mang thương hiệu của mẹ, mang theo nhiều để trên đường có thể ăn, đến nơi còn có thể chia sẻ cho bạn học. May thêm vài bộ quần áo thu đông, đồ dùng sinh hoạt cũng chuẩn bị rất đầy đủ, sợ bỏ sót thứ gì. Mặc dù học viện quân sự đều cấp đồng phục, nhưng con xa nhà ngàn dặm, lòng mẹ luôn lo lắng, luôn muốn làm nhiều cho con. Thế nên hành lý chất đầy mấy bao lớn. Đại Bảo và Cố Đình Chu nhìn gánh nặng ngọt ngào này, cũng không nói nên lời. May mắn thay, cả hai đều là

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip