ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 456 -

Cố Thừa Hữu được sinh ra vào cuối năm.

Từ khi đón cha Cố lên ở cùng, cả nhà đoàn tụ với nhau. Bọn họ đã không quay về Cố Gia Lĩnh vài năm rồi. Cha Cố và mẹ Cố tỏ vẻ nhớ nhà và muốn về quê nhìn một cái. Mấy đứa nhỏ ngoại trừ Đại Bảo, Nhị Bảo và Tam Tam ra thì chẳng còn đứa nào có ấn tượng sâu sắc với Cố Gia Lĩnh cả.

Cố Đình Chu và Lý Thanh Vận quyết định đưa ông cụ về thăm quê trước khi ăn Tết. Mấy đứa nhỏ ở lại Kinh Thị chờ bọn họ quay về rồi cùng nhau ăn Tết.

Trước khi đi, Lý Thanh Vận đã mua một ít đặc sản Kinh Thị để chuẩn bị về quê sẽ tặng cho những người quen cũ ở trong thôn. Nhờ Cố Đình Chu, bây giờ bọn họ đi ra ngoài cũng có xe riêng đưa đón, tài xế riêng và có nhân viên phục vụ. Tuy nhiên, lần này bọn họ không mang theo đám người đó. Một nhà bốn người cũng được xem như là áo gấm về làng.

Sau khi đến huyện thành, bọn họ dự định ăn một bữa cơm và nghỉ ngơi trước khi quay về quê. Dù sao thì cũng đã rất nhiều năm không quay về nhà, có lẽ trong nhà không thể ở được nữa và cũng không thể nhóm lửa nấu cơm được. Mấy năm nay, sự thay đổi của cái huyện cũ này cũng rất lớn, nó thay đổi từng ngày và vạn vật đều đổi mới. Ở ven đường đầu đường, số lượng người bán rong tăng lên. Vốn dĩ Lý Thanh Vận định tìm một tiệm cơm tốt hơn để ngồi xuống ăn một bữa cơm. Cha Cố nói bản thân muốn ăn rau ngâm chấm quê hương ở quán lề đường, tất nhiên là bọn họ chỉ có thể thỏa mãn tâm nguyện của ông cụ.

Mấy người ăn mặc chỉnh tề ngồi ở một quán lề đường lập tức thu hút ánh mắt của người qua đường. Bọn họ vẫn ăn uống tự nhiên như chốn không người. Một cậu bé ăn xin không biết đã đứng ở trước mặt Lý Thanh Vận từ khi nào, nhìn thức ăn ở trong chén của bà mà nước miếng chảy ròng ròng. Khuôn mặt nhỏ nhắn dơ bẩn và cả người toát ra một mùi hương hôi thối tanh tưởi. Lý Thanh Vận tốt bụng đưa cho cậu ta một cái bánh bao không nhân.

Không ngờ rằng chuyện ngoài ý muốn lại xảy ra trong tích tắc. Cậu bé ăn xin chộp lấy cái bánh bao không nhân kia, một cái tay khác cũng không để không mà giật lấy cái túi được Lý Thanh Vận đặt ở trên đùi rồi bỏ chạy. Tài xế Tiểu Phương lập tức đứng lên đuổi theo cậu ta. Chắc chắn là một cậu bé ăn xin sẽ không thể chạy thắng được một người có xuất thân từ bộ đội đặc chủng như Tiểu Phương nên nhanh chóng bị anh ấy bắt được. Cậu bé ăn xin quỳ ở trên mặt đất và không ngừng cầu xin tha thứ:

"Tha cho tôi đi mà, tôi không muốn làm vậy đâu. Nếu không lấy trộm đồ thì tôi sẽ không có cơm ăn và sẽ bị anh ta đánh chết."

Cậu bé ăn xin nói có mười mấy đứa trẻ ăn xin khác đi chung với mình và tất cả đều làm việc cho một người được gọi là anh Nghị. Dưới lớp vỏ bọc ăn xin, đám người này thật chất lại hành nghề ăn cắp và cướp bóc. Nếu không giao nộp đồ được ăn trộm thì bọn họ sẽ bị đánh thành tàn phế. Lúc trước, có hai đứa nhỏ ăn trộm được một số tiền và muốn thoát khỏi nanh vuốt của anh ta nên chúng đã chạy đến nhà ga, nhưng chúng vẫn bị anh Nghị bắt về. Anh ta trực tiếp đánh gãy chân của chúng và bắt chúng tiếp tục ăn xin. Mấy đứa trẻ còn lại

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip