ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 60 -

Một đứa trẻ không có ô dù phải cố gắng làm việc vất vả, dù là Lý Thanh Vận của thời hiện đại hay Lý Chiêu Đệ của thập niên sáu mươi cũng vậy, không có ai thật lòng quan tâm đến họ, vậy nên họ cần phải tự gánh chịu tất thảy.

Buổi sáng, Lý Thanh Vận bận cày ruộng trồng cả trăm loại rau dự trữ cho mùa đông. Buổi chiều, cô lại đâm đầu vào việc chiêu đãi khách, luôn cố nén cơn đau để làm việc. Những mụn nước lúc vỡ ra cực kỳ đau, đặc biệt là lúc xắt rau, nước chạm vào khiến cô cảm giác đau thấu tim. Nhưng cô không phải kiểu người dễ bộc lộ sự yếu ớt của mình trước mặt người khác, vậy nên cô vẫn luôn kiên trì làm việc.

Mà trong suốt quá trình, Lý Thanh Vận nhìn người đàn ông trước mắt mà choáng váng, đây là những đãi ngộ mà cô xứng được nhận sao? Trong sách nói là anh lạnh nhạt vô tình, trái tim lạnh như sắt đá kia mà?

Khuôn mặt u ám của người đàn ông hơi ửng đỏ, sự áy náy và tội lỗi hiện hữu nơi đáy mắt anh. Anh thấy xấu hổ khi đối mặt với Lý Chiêu Đệ, đáng ra đây là những việc mà anh phải gánh vác, nhưng cuối cùng lại đè nặng lên đôi vai gầy yếu của cô. Kiếp trước anh chưa từng nghĩ đến việc cô là một người phụ nữ phải sống một mình ở nhà, lo liệu việc nhà lẫn hai đứa nhỏ, thậm chí anh còn đối xử tệ bạc, không tốt với cô. Lúc mới cưới anh, cô cũng là một cô gái ngây thơ, trong sáng, xinh đẹp như hoa, nhưng sau lại bị đẩy vào đường cùng. Mà anh chính là một trong những đồng phạm, chính sự lạnh nhạt vô tình của anh đã khiến cô thất vọng tới cực điểm.

Giờ bắt đầu lại từ đầu, may là vẫn còn kịp.

Cố Đình Chu gạt bỏ hết những mớ suy nghĩ hỗn độn trong lòng đi. Anh cầm tay cô một lần nữa, khẽ nhúng vào nước rửa sạch rồi lau khô giúp cô. Tiếp theo, anh lấy một lọ thuốc mỡ không biết tên từ chiếc túi trên đầu giường, chậm rãi bôi giúp cô, sự dịu dàng ấy khiến người ta động lòng. Anh không nói lời nào, nhưng không hiểu sao lại có thể chạm tới nơi mềm mại nhất trong trái tim cô, khiến cô không đành lòng rụt tay về.

Mãi đến khi người đàn ông thực hiện tới động tác cuối cùng cô mới phản ứng lại, khuôn mặt ửng đỏ vì xấu hổ. Lý Thanh Vận thu tay về, tức giận xoa xoa rồi nói: "Cảm ơn."

Trong đôi mắt thâm sâu tựa không đáy của Cố Đình Chu thoáng hiện ý cười, dù trên cơ thể cô xảy ra cái gì, hoặc là cô có trọng sinh giống anh hay không chăng nữa cũng chẳng sao. Tóm lại, cô của hiện tại khiến anh cảm thấy vô cùng thoải mái, không bài xích.

Đại Bảo nhìn những cử chỉ nhỏ của cha mẹ mình, lén cười, ngay cả một đứa trẻ cũng đủ nhạy bén để cảm nhận được bầu không khí kỳ quái giữa hai người.

Cảm giác ấm ức của Lý Thanh Vận bỗng dâng trào. Lý Thanh Vận mượn chuyện đi vệ sinh để chuồn ra khỏi cửa. Cô dựa vào dưới mái hiên, hít sâu mấy hơi mới dần bình tĩnh lại. Sắc đẹp có thể khiến ta lầm tưởng, người xưa chưa bao giờ lừa ta. Sống hơn hai mươi năm trên đời, lần đầu tiên có một người đàn ông đối xử dịu dàng với cô như vậy, hơn nữa còn là một người đàn ông đẹp trai phong độ, cơ thể toát lên mùi hormone nam tính và độ men lỳ, anh đem lại cho cô một cảm giác siêu an toàn, là mẫu người mà cô thích. Quả thực, cô muốn ngừng mà không được.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip