Chương 74 -
Cả nhà họ Cố đi ra ngoài cửa, Đại Bảo dẫn đầu mở cửa. Cửa lớn vừa mở ra, một âm thanh đinh tai nhức óc vang lên, một đám người nhảy đến. Đại Bảo sợ hãi trốn sau lưng mẹ, Nhị Bảo lại như không có việc gì, nhìn chằm chằm bọn họ.
Có hai người đứng hai bên cửa, một người gõ chiêng, một người đánh trống, khoảng đất trống trước cửa chật ních già trẻ lớn bé đến xem náo nhiệt.
Một người đàn ông ăn mặc giản dị nhưng nho nhã nắm tay một cậu bé đi đến. Người phụ nữ phía sau cũng đuổi kịp, ba người đến trước mặt Lý Thanh Vận thì quỳ bịch xuống.
Đầu tiên Lý Thanh Vận sửng sốt, sau đó cô lập tức phản ứng lại muốn đỡ ba người họ dậy.
Người đàn ông, Trình Kiệt, nghiêm mặt nói:
"Em dâu, Đình Chu, mạo muội đến cửa, hôm nay vợ chồng anh mang đứa bé đến đây, để cảm ơn đại ân đại đức của hai người, ân cứu mạng không thể đền đáp được, từ nay về sau hai người chính là ân nhân cứu mạng của Tiểu Mao Đầu. Tiểu Mao Đầu, dập đầu."
Người đàn ông vừa dứt lời, cậu bé khỏe mạnh kháu khỉnh lập tức dập đầu liên tiếp ba cái, khi ngẩng đầu lên, cái trán cậu bé đỏ rực. Người đàn ông và vợ cũng cúi đầu hành lễ.
"Anh Trình, không được, hai người mau đứng lên, sao có thể làm vậy được, đó chỉ là chuyện tiện tay, hai người không cần để trong lòng."
Lý Thanh Vận vội vàng đỡ ba người họ dậy.
Lúc này, vài người nhà họ Cố cũng đi vào, mỗi người đều nói vài câu động viên. Ý chung chung là vợ Cố Đình Chu là người kính già yêu trẻ, cần cù lương thiện, thông minh hiền lành, lễ phép, là người phụ nữ có dũng có mưu, tất cả mọi người nên học tập cô.
Nói thật, Lý Thanh Vận không ngờ, bản thân chỉ tiện tay làm một chuyện nhỏ như vậy, lại được người ta để trong lòng, còn mời những người già trong họ và người trong thôn đến cảm ơn trịnh trọng như vậy, trong lòng cô vô cùng ấm áp. Không thể không nói, Trình Kiệt rất biết cách cảm ơn người khác, không hổ là người có tiềm lực đứng đầu giới xã hội đen. Đối với Lý Thanh Vận mà nói, lời cảm ơn này sẽ giúp cô có được danh tiếng tốt.
Cô vẫn luôn đau đầu không biết giải quyết vấn đề này thế nào, không ngờ, vô tình cắm liễu, liễu thành xanh. Những người già có tiếng trong thôn cũng khen thừa nhận cô, sau này cho dù người trong thôn âm thầm nói luyên thuyên thế nào, cũng không dám đắc tội cô ở ngoài sáng.
Từ khi cha Cố, trưởng thôn, đứng ra nói chuyện, khen ngợi hành động của cô, cổ vũ mọi người giúp đỡ đồng chí khác giống cô, nhiệt tình yêu thương tập thể. Đội sản xuất trong thôn cũng phát giấy khen cho cô.
Đừng xem thường tờ giấy khen này, thời đại này thiếu hụt về vật chất, nên bọn họ chạy theo vấn đề tinh thần rất nhiệt tình, trao giải tập thể, cho dù là giấy khen cũng là thứ quý báu khó có được. Nó đại diện cho sự tán thưởng của tập thể với một cá nhân, nói ra cũng có mặt mũi. Tất cả mọi người thấy giấy khen trong tay cô mà thèm. Mẹ Cố ở trong đám người vui vẻ hớn hở, trước đó bà ấy rất nhọc lòng về vợ của thằng hai, thế nhưng cũng có ngày này, thật sự là Bồ Tát hiển linh. Như vậy xem có ai còn dám nói thằng hai nhà họ cưới cô vợ vớ vẩn, phá hoại gia đình.
Vốn tưởng rằng như vậy là xong, kết quả mấy người trong thôn lại bê một cái đầu dê chậm rãi đi tới, ở
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền