ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 79 -

Một ngày bận rộn của Lý Thanh Vận kết thúc sau khi cô rửa mặt, dọn dẹp xong, và dỗ Nhị Bảo ngủ. Tiếp theo chính là thời gian của cô.

Nhắc tới học bù, Lý Thanh Vận đột nhiên nhớ tới chuyện nguyên thân Lý Chiêu Đệ chưa từng đi học nên ngay cả tên của mình cũng không biết viết, cho nên cho tới nay, bọn họ chưa từng viết thư cho nhau. Cố Đình Chu có việc đều chỉ viết thư gửi cho cha Cố mà thôi.

Chẳng lẽ Cố Đình Chu lại không biết nguyên thân không biết chữ nhưng vẫn để cô xem thư vào buổi sáng sao?

Là hành động vô tâm hay cố tình dò xét đây?

Lý Thanh Vận toát mồ hôi lạnh khắp người, cô sởn tóc gáy.

Là một quân nhân, mức độ cảnh giác của anh sẽ không kém. Nếu anh phát hiện mình có gì đó không phù hợp, vì sao anh không vạch trần cô vào khi đó, thậm chí anh còn đối xử với cô tốt như vậy nữa chứ?

Hai ngày nay, cô còn có chỗ nào bị lộ tẩy nữa hay không đây?

Anh không vạch trần mình rốt cuộc là có ý đồ gì nhỉ?

Lý Thanh Vận che giấu nỗi lo lắng và nghi ngờ ở trong lòng, cô giả vờ buồn ngủ rồi nằm xuống chuẩn bị ngủ.

Theo lý thuyết, một người đã mệt mỏi suốt một ngày nên ngủ say từ lâu rồi, nhưng cô lại không hề cảm thấy buồn ngủ. Cô thao thức suốt nửa đêm mà chưa ngủ được chút nào, lăn qua lộn lại ở trên giường đất giống như một cái bánh nướng áp chảo.

Cố Đình Chu còn tri kỷ hỏi han cô bị làm sao vậy.

Cô sợ tới mức nói không có việc gì, sau đó cô nhanh chóng ép mình mau ngủ đi.

Hơn nửa đêm, rốt cuộc cô cũng đã ngủ rồi, nhưng cô lại gặp ác mộng liên tục. Cảnh đầu tiên là Cố Đình Chu đang hét vào mặt cô vì sao phải sử dụng thân thể của vợ anh khiến cô ấy trở thành cô hồn dã quỷ mà biến mất.

Cảnh khác là khuôn mặt đáng yêu của hai đứa nhỏ, trong mộng Nhị Bảo cũng biết nói, hai đứa nhỏ than thở khóc lóc cầu xin cô trả lại mẹ cho chúng.

Cảnh cuối cùng là người dân ở trong thôn nói cô là người mang tới điềm xấu, là quỷ yêu nơi núi rừng nên muốn phóng hỏa thiêu chết cô.

Cô sợ tới mức từ trong mộng tỉnh lại, toàn thân chảy đầy mồ hôi.

"Làm sao vậy? Em gặp ác mộng à?"

Giọng nói dịu dàng của Cố Đình Chu truyền đến.

"Không có gì, anh mau ngủ đi."

Đúng lúc tiếng khóc của Nhị Bảo vang lên, cô nhanh chóng bế cậu bé lên để dỗ dành, sau đó cho cậu bé uống sữa mới cắt ngang được cuộc trò chuyện không phù hợp này.

Nhị Bảo ngủ tiếp lần nữa, cô không hề buồn ngủ. Sắc trời đã sáng, cô cũng chuẩn bị rời giường.

Mấy ngày nay trời nóng bức nên cô tưới nước cho mảnh đất tự giữ, sau đó phơi quần áo và tã đã được giặt sạch vào hôm trước lên rồi mới bắt đầu nấu bữa sáng.

Cô ép buộc bản thân bận bịu mới không suy nghĩ quá nhiều. Bữa sáng hấp một nồi bánh bột ngô và bột mì trắng, sau đó nấu thêm một nồi cháo lớn, mỗi người một quả trứng gà là đủ rồi.

Trong lúc đó, Lý Thanh Vận vừa lau tóc vừa nói:

"Nếu là cảm thấy ngột ngạt thì hãy dọn đến phòng phía tây để nghỉ ngơi đi. Vốn dĩ anh chính là bệnh nhân, con nít ồn ào buổi tối sẽ gây ảnh hưởng tới giấc ngủ của anh đó."

Cố Đình Chu theo bản năng không muốn dọn qua đó.

"Không cần, người một nhà nên ở cùng nhau. Hơn nữa, một mình em sẽ rất vất vả. Buổi tối,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip