Chương 86 -
Lý Phán Đệ thật sự rất khổ tâm, nhà mẹ đẻ thì bào tiền cô ấy, nhà chồng thì nói cô không giữ nữ tắc. Để không đắc tội hai bên, cô ấy phải thức khuya dậy sớm, tận dụng thời gian rảnh để làm giày kiếm chút tiền, rồi tích góp lại gửi về nhà mẹ đẻ.
Người phụ nữ càng chửi càng chối tai. Lúc đầu nếu như con trai không thèm muốn nhan sắc của cô ta, bà ta cũng sẽ không đồng ý cho lấy đâu.
"Sao? Lý Phán Đệ đã gả tới nhà tôi, là người nhà tôi, chẳng lẽ tôi không được dạy dỗ nó à? Ai biểu nó muốn làm ăn trộm, thậm thụt lấy đồ nhà chồng cho nhà mẹ đẻ."
"Mày đã là người nhà tao rồi, tiền kiếm được cũng là của nhà tao. Cầm tiền nhà tao dúi cho nhà mẹ đẻ, đúng là cái loại đĩ không biết xấu hổ. Vào cái nhà này hai năm rồi mà bụng vẫn không có động tĩnh gì, tốn một trăm tệ cưới về một con gà không biết đẻ trứng. Lẽ ra ban đầu tao không nên cho con tao lấy mày."
"Con không có! Chị, em không có lấy đồ của bọn họ, đó là tiền công do em làm giày kiếm được."
Lý Phán Đệ kém mồm kém miệng không biết nói lại, chỉ đành bật khóc nức nở.
Phán Đệ khó xử nhìn chị cả, vừa lắc đầu ra hiệu với chị mình bằng ánh mắt van nài. Cô ấy hy vọng chị cả đừng nhúng tay vào chuyện này, bởi vì sau khi chị đi, chắc chắn cô ấy sẽ bị đánh đập tàn nhẫn một trận nữa.
Lý Thanh Vận kéo cô ấy ra sau người mình, lửa giận trong lòng cuồn cuộn, đã sắp đến bờ vực bùng nổ. Hiện giờ cô thế cô sức yếu, em gái lớn lại bị thương nặng như thế, cô tự nhắc nhở mình không được liều lĩnh. Chuyện này nên được bàn bạc kỹ hơn.
"Mồm miệng bà sạch sẽ chút cho tôi. Tôi sẽ đưa em gái tôi đi, không nhọc mấy người dạy dỗ."
"Lý Phán Đệ, nếu như hôm nay mày dám đi theo cô ta, vậy thì đi rồi đừng bao giờ quay về nữa."
Người phụ nữ tự cho rằng mình đã nắm chắc lấy mạch máu của Phán Đệ.
"Phán Đệ, em tin chị không? Chị sẽ bảo vệ em."
Lý Thanh Vận nhẹ giọng an ủi.
Lý Phán Đệ nghe cô nói như vậy, nước mắt lại tuôn như mưa. Hồi còn nhỏ, mỗi lần tủi thân và buồn bã, luôn là chị cả bảo vệ cô ấy. Hồi đó cô ấy muốn nghe nhất chính là câu này: chị bảo vệ em. Khi bị nhà chồng ức hiếp, dường như cô ấy đã nghe thấy chị gái nói rất nhiều lần: Đừng sợ Phán Đệ, chị ở dây, chị bảo vệ em. Nhờ câu nói này của chị mà cô ấy không hề lùi bước, cho dù bị bọn họ đánh chết cũng không sợ.
"Chị, em đi theo chị."
Lý Thanh Vận ngồi xổm xuống ra hiệu em gái nằm sấp lên lưng mình. Lý Phán Đệ nghe lời nằm lên lưng cô, còn giúp cô cầm giỏ mây, Lý Chiêu Đệ đội mũ rơm lên đầu em gái. Hai chị em vững vàng đi về phía trước.
Hai chị em đi được mười mấy mét, người phụ nữ kia còn kêu gào ở đằng sau rằng sẽ cho bọn họ đẹp mặt.
Cảm nhận được trọng lượng mấy chục cân trên lưng, trái tim Lý Thanh Vận khó chịu vô cùng. Có cảm xúc thương yêu em gái của nguyên thân, cũng có sự căm ghét thế tục của mình. Một cô gái như hoa lại bị đày đọa thành thế này.
"Phán Đệ, có đau không?"
"Chị ơi, em đau, em đau lắm! Cả người em đều đau phát hoảng, cảm tưởng như sắp chết đến nơi. Trước khi chết có thể gặp được chị, em hạnh phúc lắm."
Thoát khỏi hoàn cảnh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền