Chương 99 -
"Đã tìm được hung thủ rồi."
"Là ai?"
"Cháu trai nhà kế toán, Thiết Đản."
Cố Đình Chu vứt nạng, ôm thật chặt Lý Thanh Vận, vùi đầu vào tóc cô, một giọt nước mắt rơi xuống trên vai vợ.
"Anh thấy mình thật vô dụng, rõ ràng biết rõ hung thủ hại con mình là ai, nhưng anh không thể công khai báo thù cho thằng bé. Anh có lỗi với Đại Bảo, anh không phải là một người cha tốt."
Kiếp trước kiếp này, thua thiệt và áy náy với đứa nhỏ, khiến anh hoàn toàn sụp đổ.
Giờ phút này, anh cuối cùng cũng hiểu được thú vui của tội phạm, anh thực sự muốn thoát khỏi tất cả xiềng xích về thân phận, bản chất con người và ràng buộc đạo đức, loại bỏ tất cả, chỉ làm những gì mình muốn. Ví dụ như, đẩy kẻ sát nhân xuống nước giếng lạnh, nhìn hắn vùng vẫy.
Dựa vào tình cảm của mình dành cho đứa nhỏ, anh thực sự muốn làm như vậy, nhưng từ góc độ lý trí và quân nhân, anh chỉ có thể giả cảnh thái bình.
"Đừng suy nghĩ nhiều, kỳ thật em cũng không nghĩ tới sẽ làm gì cậu bé, dù sao nói thẳng ra nó cũng chỉ là một đứa nhỏ, chẳng những không có trách nhiệm pháp lý, hơn nữa còn có bảo hộ. Điều chúng ta mong muốn chỉ là một câu trả lời công bằng, còn có một lời xin lỗi công khai từ thủ phạm. Nếu yêu cầu đơn giản như vậy mà họ không nguyện ý làm, vậy thì không còn gì để nói nữa. Không sợ kẻ thù xảo quyệt, chỉ sợ kẻ thù che giấu bản chất thật của mình, chúng ta cứ từ từ, chờ bắt được nhược điểm của nó, một đòn chí mạng."
Lý Thanh Vận nói xong, quay lại ôm anh.
Mời bác sĩ Cố đến kiểm tra, ông ấy nói hô hấp của đứa nhỏ đã ổn định, ngủ một giấc sẽ không sao.
Chị dâu Thu Cúc cũng dắt Mao Đầu trở về, vì ở nhà có nhiều việc nên Lý Thanh Vận cũng không giữ cô ấy ở lại, tương lai còn dài.
Thấy anh rể quay lại, Lý Phán Đệ chủ động tập tễnh trở về căn phòng phía tây của mình, để lại không gian cho chị gái và anh rể.
"Sao rồi?" Thấy sắc mặt Cố Đình Chu không được tốt lắm, cô lo lắng hỏi.
Sau khi nghe con trai kể lại sự việc, Cha Cố cũng xuất hiện đúng lúc, ông ấy liếc nhìn Cố Văn Lễ thật sâu. Cháu trai vẫn chưa có gì khác biệt, không ngờ suốt ngày săn đại bàng lại bị đại bàng mổ vào mắt, cháu trai của ông ấy suýt bị cháu trai của đối phương hại chết. Còn nhỏ như vậy, nhưng lại độc ác như thế. Ông ấy không thể nuốt trôi cục tức này, nhưng nếu nuốt không được vào trong lòng, thì ngoài mặt cũng phải bấm bụng chịu. Thợ săn giỏi nhất, đều giết chết con mồi chỉ bằng một đòn. Họ là những người ngang hàng, cạnh tranh suốt đời. Cố Văn Lễ thua ông ấy một cái đầu, con trai của Cố Văn Lễ cũng thua Cố Đình Chu một cái đầu.
Cha Cố mặt không biểu cảm nói:
"Nếu đứa nhỏ nói không phải cố ý, lần này liền quên đi, nếu có lần sau, Cố Văn Bách tôi không phải là người ăn chay. Bảo đứa nhỏ xin lỗi, chuyện này cho qua."
"Anh Văn Bách, anh xem anh nói kìa, anh yên tâm, tôi nhất định sẽ bảo Thiết Đản nhà chúng tôi đích thân mang lễ vật tới tận cửa xin lỗi."
Cha Cố không thèm để ý tới ông ta, đen mặt gọi vợ và con trai trở về. Mẹ Cố quay đầu lại, hung hăng trừng mắt nhìn Cố Văn Lễ, sau đó cầm cuốc đi theo. Nếu không phải sợ liên lụy chồng con, bà ấy thật muốn dùng cuốc giết chết lão già không
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền