ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 102: Cảm Ơn Nhé, Em Gái!

Điều kiện y tế ở liên bộ có hạn, Tư Ương vẫn phải ở phòng y tế đoàn bộ theo dõi một ngày mới được về.

Cô tới đây đã tròn một ngày, nhưng lại không nhìn thấy Bùi Đình Vũ. Nghĩ bây giờ tập huấn vẫn chưa kết thúc, chắc anh vẫn ở khu tập huấn. Tư Ương trở mình, cứ nghĩ về tên đó mãi làm gì?

Lúc chạng vạng, Tần Lăng Tiêu đưa Tần Trinh Trinh tới đưa cơm cho cô.

Tần Trinh Trinh đang mở nắp hộp cơm ra bỗng khựng lại, ánh mắt lóe lên nghi hoặc. Mau nghĩ chuyện chính đi-

"Chị, đây là canh bí đao thịt viên mà anh dùng phiếu thịt của mình bảo đầu bếp nhà ăn nấu riêng cho chị, còn nóng đó, chị mau nếm thử nhé!"

Tần Trinh Trinh lập tức đi lên biểu hiện trước mặt Tần Lăng Tiêu.

Tần Trinh Trinh vốn chỉ muốn làm màu, ai biết Tư Ương không từ chối, cô ta chỉ đành cứng da đầu ở bên giường mở hộp cơm cho cô, sau đó đưa đũa và múc canh.

Nếu không phải Tần Lăng Tiêu đứng phía sau, cô ta đã nhổ nước bọt vào đồ ăn rồi.

Tư Ương ngước mắt nhìn cô ta, nhàn nhạt đáp:

"Được thôi, có lòng rồi."

Câu trả lời của Tư Ương khác thường, Tần Trinh Trinh nhất thời không biết nên tiếp lời thế nào.

Tần lăng Tiêu đứng phía sau, hiếm khi thấy được cảnh hai chị em hòa thuận, trong lòng vô cùng cảm khái.

Tần Lăng Tiêu nhìn dáng vẻ nũng nịu của cô ta, giống như một con mèo ngoan ngoãn. Bất tri bất giác lại khớp với bé gái đuổi theo anh ta đòi ăn kẹo hồ lô trong con hẻm năm nào.

"Chị, bây giờ chị đi lại tiện không? Có cần em ở lại chăm không?"

Tần Trinh Trinh tiếp tục xây dựng hình tượng cho mình.

Tư Ương không thể hiện cảm xúc ra mặt, chỉ biếng nhác nhìn cô ta. Sao cô không nổi giận?

Nếu đã thích đóng kịch thì cho cô diễn cho tròn!

"Không tiện lắm, cô thật sự muốn chăm tôi?"

Tần Tư Ương không phải nên chửi cô ta kiểu "liên quan đếch gì tới cô" mới đúng sao? Thế này bảo cô ta trả lời thế nào?

"Em... được." Tần Trinh Trinh cứng da đầu đồng ý.

Cho cô tức chết chơi!

Tư Ương nhìn thấu tâm tư của cô ta, thầm cười lạnh: được hời mà từ chối, đó là ngu!

Không đợi cô ta lên tiếng, Tần Lăng Tiêu ở đằng sau đã lên tiếng thay.

"Trinh Trinh, nếu em đã có lòng thì đêm nay nhờ em ở đây chăm Tư Ương chút, dù sao anh cũng là đàn ông, ở lại không tiện lắm."

Tần Lăng Tiêu dịu dàng xoa đầu Tần Trinh Trinh:

"Đúng là em gái lớn rồi không giữ được, mới mười tám tuổi đã muốn có người yêu rồi, không biết thẹn thùng..."

Tần Trinh Trinh im lặng, cúi gằm mặt, không dám hỏi chuyện Kiều Chấn Cương nữa.

Tư Ương rũ mắt, ngữ khí nhẹ như lông vũ:

"Vậy thì cảm ơn cô nhé, em gái tốt của tôi..."

Muốn cô ta hầu hạ? Tần Tư Ương cũng xứng? Tiện nhân, sao mày còn không đi chết đi?

Sau khi tạm biệt Tần Lăng Tiêu, Tần Trinh Trinh gặp Trần Tự Cường đã đợi cô ta rất lâu.

"Tần Trinh Trinh, cmn mày đã hủy hoại Kiều Chấn Cương rồi, thế mà còn cười được, mày khốn nạn thế?"

Trần Tự Cường mở miệng không chút lưu tình.

Tần Trinh Trinh liếc nhìn xung quanh, thấy không có ai khác ở đây, lúc này mới hùng hổ đáp:

"Trần Tự Cường, cậu ăn nói sạch sẽ một chút! Thằng ngu vô dụng Kiều Chấn Cương đó tự chuốc lấy, tôi đã sớm cắt đứt quan hệ với cậu ta rồi!"

"Cậu ta là bởi vì mày mới phải ngồi tù, rõ ràng mày mới là chủ mưu, có tin tao

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip