Chương 105: Khuất Nhục
Ngày hôm sau, cô ta dậy sớm chuẩn bị về liên bộ, mới sáng sớm Tần Lăng Tiêu đã xách hộp cơm, túi lưới tới. Nhưng vừa vào cửa liền nhìn thấy đôi mắt sưng đỏ của Tần Trinh Trinh, khóe môi đang cong lên lập tức sụp xuống.
Hai chân Tần Trinh Trinh đuối sức, thân hình có hơi lảo đảo. Bím tóc hơi méo hơi rối, rõ ràng là mới tết lại. Trên áo bông còn dính vết nước loang lổ, mất mất hai cái khuy. Đuôi mắt ửng đỏ thấy rõ, đã khóc... Tần Lăng Tiêu nhìn dáng vẻ giấu đầu hở đuôi này của cô ta, thực sự quá khác thường, kéo tay cô ta muốn truy hỏi. Nhưng nghe thấy cô ta rên rỉ, biểu cảm đau đớn rõ ràng đó thoáng lướt qua.
Tần Trinh Trinh tắm đi tắm lại mấy lần, sau đó an ủi mình không sao, coi như chưa từng xảy ra chuyện gì. Nghĩ tới anh ta từng chạm vào cơ thể mình, cô ta muốn đi tắm sạch.
Tối hôm đó, Tư Ương giấu đầu trong chăn, chỉ nghe thấy tiếng Tần Trinh Trinh đổ nước sôi vào trong chậu sứ, sau đó cửa bị mở ra, cô ta đi pha nước.
"Trinh Trinh, chuyện gì vậy? Em khóc à?"
Tần Tư Ương hỏi.
"Không... không sao..."
Tần Trinh Trinh cố gượng cười, chuyển chủ đề:
"Anh, em đói rồi nè."
Đèn điện vàng vọt hắt xuống ánh sáng nhu hòa, Tư Ương cười như không cười, ánh mắt lướt lên lướt xuống trên người cô ta. Tư Ương nhìn dáng vẻ loạng choạng của cô ta, nhướng mày cười đùa:
"Cô không muốn chăm tôi thì có thể rời đi bất cứ lúc nào, cũng không cần phải biến mình thành bộ dạng này chứ? Là muốn tôi chăm ngược lại cô à?"
Trong đôi mắt mỏi mệt của Tần Trinh Trinh phun trào lửa giận:
"Tần Tư Ương, cô cố ý giữ tôi lại là có mục đích khác nhỉ?"
"Có mục đích khác gì? Tôi không hiểu cô đang nói gì."
Tư Ương đáp lại.
Cô ta muốn lao lên bất chấp tất cả bóp chết Tư Ương, nhưng lại lo ngại Tư Ương còn có thủ đoạn khác, cho nên chỉ có thể cố kiềm chế cơn giận.
"Không còn sớm nữa, tôi buồn ngủ rồi, cô muốn đi thì có thể cút bất cứ lúc nào."
Tư Ương kéo chăn lên, thảnh thơi chui vào.
Cuối cùng cô ta cũng biết vì sao Tư Ương muốn giữ mình lại "chăm" cô rồi, là để Kiều Chấn Cương báo thù cô ta. Kiều Chấn Cương chắc chắn là do cô cố ý thả ra.
Trước đó, Kiều Chấn Cương trả thù Tần Trinh Trinh xong, trước khi xách quần bỏ đi còn không quên cởi dây thừng và lấy cục vải ra khỏi miệng cho cô ta. Bởi vì anh ta biết chắc cô ta không dám la lên.
"Ọe -" Nỗi sợ hãi mà Tần Trinh Trinh nghẹn ứ trong cuống họng cuối cùng cũng được giải phóng, nhưng cơ thể run rẩy lại không thể phát ra chút sức lực nào, chỉ không ngừng nôn khan. Nước mắt chảy qua gương mặt khuất nhục, cô ta giống như một con búp bê vải bị nghiền ép rồi xé nát, xụi lơ ngồi trên đất tuyết. Cô ta trơ mắt nhìn tên súc sinh đã cướp đi trinh tiết của cô ta dần biến mất khỏi tầm mắt, nhưng lại không thể làm gì được.
Xảy ra chuyện xấu hổ này, cô ta chỉ có thể nghiến răng nuốt vào bụng, nào dám gào la? Cho dù Tần Lăng Tiêu có thể giết Kiều Chấn Cương nhưng danh tiết của cô ta cũng bị hủy hoại, sau này cô ta đừng hòng gả vào gia đình tốt. Bộ dạng ấm ức cầu toàn này của Tần Trinh Trinh là muốn bảo vệ danh tiết của bản thân, cho nên định lặng lẽ cam chịu.
Cô ta muốn tung cửa bỏ đi, nhưng lại sợ gặp phải tên "ác ma" Kiều
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền