ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 521: Chuyển Đến Thủ Đô

Chớp mắt đã tới tháng sáu, lệnh điều động chính thức điều chuyển Bùi Đình Vũ từ quân khu phía Bắc đến khu phòng vệ thủ đô được gửi xuống. Anh không khác gì từ quân dã chiến làm tới

"quân ngự lâm"

. Lính ở khu phòng vệ thủ đô đảm đương chức trách bảo vệ thủ đô, tiền đồ chính trị cao hơn lính ở khu vực khác nhiều. Tất cả các chiến hữu hay tin đều chúc mừng Bùi Đình Vũ.

Để chia tay các chiến hữu, anh xin kinh phí từ Tư Ương, đến quán cơm mời các chiến hữu ăn một bữa cơm chia tay.

Vào ngày được tuyên dương, Tư Ương đích thân là quân trang mới tinh cho anh, cài từng huân chương mà anh nhận được trong mấy năm qua lên ngực anh. Nhìn người đàn ông cao lớn, khảng khái tinh nhuệ, cô kiêu ngạo cong môi.

"Cười gì?" Bùi Đình Vũ cúi đầu, ánh mắt nhìn cô chan chứa dịu dàng.

"Không có gì, chỉ là cảm thấy chồng em rất đẹp trai."

Bùi Đình Vũ vui vẻ cười to:

"Ha ha... coi như em có mắt nhìn."

"Mau xuất phát đi! Chúng em đợi anh về."

"Ừm." Bùi Đình Vũ giữ lấy gáy cô, in một nụ hôn lên môi Tư Ương ngay trước mặt bé Duật. Bước chân Bùi Đình Vũ khựng lại, sắc mặt hơi trầm xuống:

"Em yêu anh hay yêu tiền thưởng của anh?"

Tư Ương đắc ý nhướng mày:

"Em yêu cả hai..."

Buổi tối, Tư Ương vui vẻ đếm tiền thưởng, chẵn 2000. Đồng thời, Bùi Đình Vũ còn mang về cho cô một tin, Bạch Điềm và những tên đặc vụ bị bắt đã bị xử bắn, bao gồm Nguyễn Thanh Nhã, thi thể đều thống nhất thiêu hủy trong lò hỏa thiêu. Không còn quả bom hẹn giờ ẩn nấp trong tối là Bạch Điềm nữa, cuối cùng Tư Ương cũng không cần sống cuộc sống ngày ngày phòng giặc. Bên quân đội cũng rút các cảnh vệ "trông chừng" cô.

Căn nhà sống hơn ba năm này cuối cùng vẫn phải tạm biệt, khoảnh khắc đóng cửa lại là nỗi lưu luyến sâu sắc. Tư Ương thì ở nhà xếp hành lý, cô nhờ bác Ngô đẩy bọn trẻ xuống dưới chơi, cô thì dọn đồ gia dụng vào không gian, đợi khi bác Ngô về hỏi, cô sẽ nói là dùng xe chở đi trước rồi.

Cô tranh thủ còn có thời gian, đến binh đoàn thăm gia đình Hương Thảo, dẫn bé Duật tới nông trường vui vẻ cưỡi ngựa.

"Duật Tu, người đông quá, con chạy chậm thôi!"

Bùi Đình Vũ nhìn bóng dáng nhỏ bé như cá chạch trong đám đông, lập tức bước nhanh đuổi theo.

Tư Ương biết lần đi này, sau này gặp lại không dễ, nhưng duyên phận giữa người với người ai nói chắc được chứ? Không đến hai năm nữa, Hương Thảo và Tô Liệt không chừng cũng sẽ vào thành phố mưu sinh.

Hương Thảo biết được cô sắp đến thủ đô, lưu luyến lau nước mắt.

"Tư Ương... nhớ viết thư, gọi điện thoại liên lạc..."

Khâu Hà bồng Tiểu Ngư Nhi hơn một tuổi đứng trên sân ga, khóc thút thít. Khâu Hà ngấn lệ nghẹn ngào:

"Ừm... tạm biệt!"

Tư Ương dắt bé Duật tiễn anh tới cửa:

"Lúc về đừng làm mất tiền thưởng đấy..."

Cô biết vào lúc này năm sau, binh đoàn sẽ biến thành Cục Khai Khẩn Nông Nghiệp, tới lúc đó một số chế độ và nhân viên đều sẽ có sắp xếp điều động mới. Dương Thành, tạm biệt!

Trong ga tàu lửa. Tư Ương bồng bé Ninh, thò đầu ra ngoài cửa sổ:

"Yên tâm đi! Cô nhớ chăm chỉ may đồ, ba năm sau chúng ta gặp nhau ở thủ đô!"

Còi xe lửa hú vang, chở theo vô số gia đình chạy đến một hành trình mới.

Sau ba mươi mấy tiếng, xe lửa vỏ xanh giảm tốc độ, chạy vào ga thủ đô. Anh ấy đã hỏi trước ngày họ về

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip