ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 524: Khách Không Mời

Mấy ngày sau, Tư Ương đang ở tiền viện sửa sang lại mảnh đất trống bỏ hoang liền nghe thấy tiếng gõ cửa. Cô tháo găng tay cao su ra, mặc áo phủ dính bùn đi mở cửa. Ngoài cửa là hai người phụ nữ, một người khoảng năm mươi tuổi, bện tóc, vuốt keo vào nếp, người còn lại khoảng ngoài hai mươi, tết hai bím tóc dài. Tướng mạo của hai người này giống như một cặp mẹ con, bởi vì bộ dạng ngạo mạn khinh người ấy giống y như đúc.

"Các người tìm ai?"

Tư Ương lạnh nhạt hỏi.

"Cô là người giúp việc của căn nhà này nhỉ? Chúng tôi tới tìm nam chủ nhân của căn nhà này..."

Tư Ương cúi đầu nhìn bộ đồ phủ dính đầy bùn của mình, bị nghi ngờ là người giúp việc cũng không lạ.

"Các người là gì của anh ấy? Tìm anh ấy có chuyện gì?"

"Chúng tôi có gì để nói với một người giúp việc như cô? Cho chúng tôi vào trước đã!"

Người phụ nữ trung niên nói xong liền muốn đẩy Tư Ương ra đi vào.

Không biết vì sao, Tư Ương có hơi ghét hai người phụ nữ này theo bản năng, trước giờ cô luôn tin vào trực giác của mình, cho nên không hề do dự đuổi người.

Cùng lúc ấy, Bùi Đình Vũ đang thay vòi nước, vác ảng nước đến hậu viện chà rửa. Dọn dẹp xong phòng ngủ và nhà bếp, Tư Ương lại đi xem nhà vệ sinh, trong này từng được tân trang lại, bồn cầu và thùng nước đều là đồ mới, sàn nhà cũng được lót gạch đá. Tư Ương ăn cơm xong, cầm bếp lò và dụng cụ nấu nướng trong không gian ra, sắp xếp đâu vào đó. Than vẫn chưa dùng hết ở Dương Thành cô cũng mang tới, tạm thời còn có thể đốt được khoảng một tuần. Tuy tạm thời không tiện gióng trống khua chiêng sửa sang lại căn nhà, nhưng điều kiện ở thủ đô tốt hơn Dương Thành rất nhiều rồi. Tư Ương vốn không thích xa hoa, chỉ cần bỏ chút thời gian làm là có thể bố trí căn nhà này ấm cúng, xinh đẹp.

Nhưng may mà Bùi Đình Vũ vượt qua được, căn nhà này cuối cùng cũng đợi được ngày chủ nhân quay về. Tư Ương vẫn rất kính trọng ông nội Bùi, có thể tính toán cho cháu trai tới mức này.

"Khi nào đi tảo mộ ông nội?"

Trước đó, khi ông nội Bùi còn sống, ông ấy biết Bùi Đình Vũ còn nhỏ, muốn giữ được căn nhà là điều không thể. Cho nên ông ấy dứt khoát diễn kịch với lão chiến hữu, nói dối đã bán nhà, mà tiền bán nhà thì cho cậu của Bùi Đình Vũ ở Hải Thành, lúc này mới hoàn toàn chấm dứt thèm muốn của những người kia. Nhưng thực ra, căn nhà chỉ là tạm thời giao cho chiến hữu bảo quản, đợi sau khi Bùi Đình Vũ trưởng thành sẽ giao lại cho anh. Mà số tiền giao cho cậu Bùi Đình Vũ không phải là tiền bán nhà.

Sau này không ngờ cha con họ lại thật sự giữ lại được căn nhà, bọn họ nhao nhao chạy về muốn chia nhà. Ông nội nào chịu đồng ý? Ông ngồi ngay cửa cầm chổi đánh bọn họ đi. Nhưng những người đó giống như ruồi nhặng ngửi thấy mùi thịt, đuổi đi rồi lại tới, đi hết đứa này lại tới đứa khác.

Khi ông nội vô cùng phiền lòng, cha của Bùi Đình Vũ gặp tai nạn ở khu quặng, mà ông nội cũng không còn sống được lâu nữa. Cho nên sau khi cân nhắc, mẹ của Bùi Đình Vũ vẫn cắn răng thỏa hiệp. Bởi vì khi ấy ông nội Bùi không chỉ tìm mẹ của Bùi Đình Vũ đòi tám trăm tệ, mà là hai nghìn tệ. Số tiền ấy một phần là tiền an ủi của cha, một phần là tiền quan tài cuối cùng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip