Chương 533: Mẹ Tôi Chết Rồi
Lại tới ngày Bùi Đình Vũ về nhà, mỗi lần anh quay về liền giống như thợ sửa, sửa những thứ cần sửa trong nhà trước, sau đó lại bị bé Duật kéo đi sửa đồ chơi cho nó. Tư Ương biết anh thích ăn há cảo, sẽ gói há cảo vào ngày anh về. Khi bé Duật quấn quýt bên ba sửa đồ chơi, liền nói với anh chuyện nó dùng ná bắn người xấu. Bùi Đình Vũ hỏi ra mới biết là người phụ nữ đó lại tới, anh đang nghĩ nên làm một cú chấm hết với bà ta, bà ta lại tới lần nữa.
Tới ba lần, lần này cuối cùng cũng gặp được người bà ta muốn gặp.
Dương Đại Anh chỉnh lại tóc, lại phủi bụi vô hình trên quần áo, sau đó mới gõ cửa. Rất nhanh, cửa liền mở ra.
Dương Đại Anh nhìn đứa con trai đã hai mươi mấy năm không gặp, vô vàn cảm xúc phức tạp cuồn cuộn trào dâng trong lòng.
"Đình Vũ... con... con lớn rồi, con thật sự giống cha con."
Lắp bắp một hồi, cuối cùng bà ta cũng nói ra được một câu mở đầu gượng gạo.
Dương Đại Anh bị khí thế rét lạnh đáng sợ của Bùi Đình Vũ dọa cho nín thinh, mãi một lúc sau mới nhớ đến muốn nói gì.
"Đình Vũ... mẹ năm đó..."
Dương Đại Anh đối mặt với sự lạnh lùng của con trai, vội vàng muốn giải thích.
"Mẹ tôi đã chết vào năm tôi 4 tuổi, tốt nhất bà đừng gọi bừa nhận bừa!"
Bùi Đình Vũ vĩnh viễn không quên được, bản thân khi ấy khóc lóc cầu xin bà ta đừng đi, nhưng bà ta lại để lại cho anh bóng lưng tuyệt tình.
Nhìn người đàn ông cao lớn đẹp trai trước mặt, ngoài kích động ra, bà ta thấp thỏm nhiều hơn, bởi vì ánh mắt Bùi Đình Vũ từ trên cao nhìn xuống cực kỳ lạnh lẽo. Sau hơn hai mươi năm, vẫn là cặp mẹ con năm đó, nhưng ánh mắt đã tráo đổi cho nhau... Đó là ánh mắt nhìn người lạ, không, là nhìn kẻ thù! Kể từ ngày đó, mẹ trong lòng anh đã chết rồi.
Bà ta bỗng nhớ đến bé trai đứng ở cửa năm ấy, ánh mắt nó nhìn bà tha thiết lại chờ mong, thậm chí còn có vài phần dè dặt, cực kỳ giống như dáng vẻ bà ta nhìn anh hôm nay.
Bùi Đình Vũ cười lạnh, anh biết người phụ nữ này ích kỷ lại tư lợi, trong lòng ngoài bản thân bà ta ra, không có ai cả. Bùi Đình Vũ chán ghét rút tay lại, Dương Đại Anh bị hất xuống bậc thềm. Anh lạnh lùng nhìn Dương Đại Anh ngồi xiêu vẹo trên đất, đáy mắt chỉ toàn là lạnh lẽo. Sự chật vật của bà ta không làm anh dấy lên bất cứ cảm xúc nào, ngoài hận ra, chỉ có hận!
Dương Đại Anh bất chấp nắm lấy cánh tay Bùi Đình Vũ giải thích:
"Mẹ có nỗi khổ riêng! Cha con chết sớm, mẹ lại không có tài cán gì, căn bản không thể nuôi con được, cho nên mới giao con cho ông nội! Tiền an ủi của cha con mẹ đã đưa cho ông nội con hơn một nửa, mẹ còn thuyết phục cậu con chăm sóc con, mẹ không hoàn toàn bỏ mặc con! Con hiểu lầm mẹ rồi."
Rõ ràng Dương Đại Anh không hề hay biết cảnh ngộ của Bùi Đình Vũ ở Hải Thành, thế nên khi bà ta nhắc tới em trai mình, còn có vài phần dương dương đắc ý:
"Đó là người cậu duy nhất của con, có nó chăm sóc con, mẹ có thể không yên tâm sao?"
Nếu không bà ta sẽ không không đến Hải Thành thăm anh dù chỉ một lần, cũng sẽ không hay biết gì việc Dương Dược Tiến đến hải đảo cải tạo.
"Vậy bà có từng hỏi Dương Dược Tiến, ông ta đã "chăm sóc" tôi như thế
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền