ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 535: Công Sinh Không Bằng Công Dưỡng

"Mẹ đi xem thử hai đứa cháu ngoan dậy chưa."

Bác Ngô đến phòng bé Hựu và bé Ninh ngủ trưa.

"Sắp ăn cơm rồi..."

Khi Bùi Đình Vũ vào, Tư Ương liền cho há cảo đã gói vào nồi.

"Con muốn bày bát."

Bé Duật chạy tới bàn ăn.

Trong nhà bếp, Tư Ương đang thêm nước lạnh vào trong há cảo sôi ùng ục liền bị Bùi Đình Vũ ôm chặt từ phía sau.

"Bà ấy đi rồi?"

Tư Ương hỏi.

"Chai sạn rồi, người lạ mà thôi."

Bùi Đình Vũ đáp rất bình tĩnh.

"Sau này còn tới nữa không?"

Bùi Đình Vũ siết chặt vòng ôm:

"Anh sẽ tìm cho họ chút chuyện làm, sẽ không để họ có sức tới nhà quấy rối nữa."

"Buồn không?" Cô quay đầu nhìn anh, hơi thở hai người lồng vào nhau.

Anh cúi đầu gác cằm lên vai cô, buồn bực lên tiếng: "Ừm."

Khoảng trống hoang vắng trong lòng Bùi Đình Vũ bỗng chốc được ấm áp lấp đầy.

"Tới rồi, đi mau..."

Tư Ương, bác Ngô và bé Duật vừa nãy vẫn luôn chen chúc phía sau nguyệt lượng môn nhìn trộm vội chạy về trung viện.

Thế nhưng, Dương Đại Anh vừa ôm mặt giả khóc vừa vểnh tai nghe cả buổi, kết quả không nghe được một câu nào bà ta muốn nghe.

Không nên! Chuyện gì vậy?

Thả tay xuống nhìn mới phát hiện, họ đang nhìn Bùi Đình Vũ, gương mặt ngập ngừng muốn nói lại thôi.

Chỉ thấy ánh mắt ngập tràn sát khí của Bùi Đình Vũ giống như loài sói hoang dã, tựa như chỉ cần ai dám manh động thì sẽ bị ánh mắt của anh xé nát.

Uy áp khiếp đảm trong ánh mắt anh tựa như ngưng tụ thành thực thể, khiến người ta vô cùng ngạt thở.

Chẳng mấy chốc, một vòng người đều chạy sạch.

"Các người... các người chạy cái gì?"

Dương Đại Anh ngồi dưới đất ngớ người.

"Cháu trai nhà tôi hình như đang khóc, đi về đây..."

Bà cụ xách làn rau không chịu nổi, chạy nhanh chưa từng thấy.

"Vợ tôi sắp sinh rồi..."

Người đàn ông áo trắng như bôi dầu dưới chân.

"Tôi... vợ tôi cũng sinh rồi..."

Chàng trai mười mấy tuổi co giò bỏ chạy.

"Đợi đã, thằng nhóc cậu lấy đâu ra vợ?"

Dương Đại Anh bị khí thế của Bùi Đình Vũ dọa cho cắm đầu bỏ chạy, loạng choạng chạy tới khúc cua liền tông phải Liễu Văn.

Liễu Văn đương nhiên sẽ không nói cho Dương Đại Anh biết, cô ta đã tới từ sớm, chỉ là vẫn luôn trốn sau gốc cây nhìn lén, không dám đi lên.

Nhưng khi cô ta định chạy tới, lại nhìn thấy khí thế có thể dọa chết người của Bùi Đình Vũ, cô ta vội vàng trốn đi, xem xét tình hình rồi ứng phó.

"Vừa nãy con đi đâu vậy, sao bây giờ mới tới?"

Dương Đại Anh cảm thấy, nếu có Liễu Văn ở bên cạnh cùng bà ta đối mặt với Bùi Đình Vũ, bà ta không tới mức sợ hãi như vậy.

Sau khi đuổi người không liên quan đi, Bùi Đình Vũ nhìn Dương Đại Anh bằng ánh mắt cảnh cáo:

"Tôi đã cho bà cơ hội, đây là bà tự chuốc lấy, hi vọng bà gánh vác nổi hậu quả..."

Dương Đại Anh:

"Mẹ đó là... là ..."

Dương Đại Anh thì không hề hoảng tí nào:

"Nó giống cái nết của thằng cha đã chết của nó, miệng hay nói lời tàn độc, thực tế chỉ là một kẻ nhát cáy có tiếng không có miếng."

Hai mẹ con lại không hoàn thành được chuyện mà Liễu Đức Minh giao phó, lần này về chắc chắn lại không thoát một trận mắng chửi.

Hai người tính kế, quyết định nói dối trước, cứ nói Bùi Đình Vũ đã đồng ý giúp đỡ, chỉ là cần chút thời gian.

"Nhưng vừa nãy anh nói gánh chịu hậu quả gì đó, anh ấy có ý gì? Anh ấy sẽ không

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip