Chương 537: Ra Tay
Trong viện gia thuộc cục y tế, Dương Đại Anh đang chỉ mặt con gái út mắng:
"Ngay cả sàn nhà cũng không lau sạch, nuôi mày thua cả nuôi heo, ngu chết cho rồi chứ sống làm gì nữa?"
Mắng mãi mắng mãi, bà ta cầm lấy cái chổi bên cạnh quất lên người Liễu Nha, Liễu Nha rụt cổ lẳng lặng chịu đựng cơn giận của mẹ, không dám hó hé một tiếng, bởi vì hễ hó hé một tiếng là sẽ đổi lấy một trận đòn dữ dội hơn.
"Rầm." Cửa nhà đột nhiên bị đá tung, ván cửa đập lên tường đàn hồi mấy cái, Liễu Đức Minh mặt mày hầm hầm quay về.
Khí áp trong phòng chợt thấp xuống, Dương Đại Anh bị gương mặt tối sầm của chồng dọa cho lạnh sống lưng.
"Lão Liễu, ông sao vậy..."
"Bốp." Liễu Đức Minh không nói gì mà giáng thẳng một bạt tai lên mặt Dương Đại Anh.
Dương Đại Anh không trụ được nữa, ngã xuống sàn.
"Ông... ông đánh tôi?"
Dương Đại Anh đỏ mắt ôm mặt chất vấn.
Dương Đại Anh hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì, cũng không biết tại sao Liễu Đức Minh đột nhiên nóng giận như vậy.
Bà ta nhân lúc cơn giận của Liễu Đức Minh hơi nguôi đi mới dám hỏi đã xảy ra chuyện gì.
Hóa ra là Liễu Đức Minh bị bộ phận chống tham nhũng để mắt tới, bây giờ ông ta tạm thời không thể rời khỏi đại viện, sẽ bị gọi đi phối hợp điều tra bất cứ lúc nào.
Liễu Đức Minh khi còn làm việc ở phòng tài vụ quả thực đã vơ vét chút đỉnh bằng hóa đơn giả, tuy ông ta tự xưng là không lộ sơ hở, nhưng vẫn bị nghi ngờ.
Vốn tưởng trôi qua lâu như vậy, chuyện này đã kết thúc rồi, nhưng không ngờ lại bị điều tra tiếp.
Hơn nữa lần này tra chặt và đào sâu hơn lần trước, tuy Liễu Đức Minh dọn dẹp rất sạch sẽ, nhưng dù sao cũng từng làm việc xấu, cho nên rất chột dạ.
Nhưng tra tới tra lui lại không tìm được bằng chứng hữu lực xác thực ông ta tham nhũng, nhưng cho dù như vậy, sổ sách đối chiếu không khớp là sự thật, ghi chú dòng tiền không minh bạch cũng là sự thật.
Cho nên ông ta bị giáng liền ba cấp, trở thành phó trưởng khoa quèn.
Ông ta nghe ngóng bên trên mới biết là có người tố cáo ông ta, người tố cáo chính là Bùi Đình Vũ.
Dương Đại Anh nghe xong chết lặng, bà ta nhớ tới "lời tàn độc" mà Bùi Đình Vũ từng nói trước đó, thế mà anh lại thật sự dám làm?
"Cái loại vô dụng, ông đây phải ly hôn với mày!"
Liễu Đức Minh tức giận chửi to, lại đánh con đàn bà ngu ngốc này một trận nhừ đòn, cho tới khi mệt mới dừng lại.
Liễu Đức Minh đấm đá Dương Đại Anh, cho tới khi mặt mày bà ta bê bết máu, ông ta mới dừng tay. Nhưng tiếng chửi rủa trong miệng vẫn luôn không dứt.
"Rốt cuộc bà đã nói gì với con trai bà? Nó muốn hại chết tôi! Không phải bà nói nó đồng ý giúp tôi Đông Sơn tái khởi sao?"
Liễu Đức Minh kéo Dương Đại Anh như kéo heo chết, tới bên cửa lại đá một cái.
Dương Đại Anh chỉ cảm thấy da đầu như bị kéo rớt, một nỗi sợ hãi to lớn nuốt chửng bà ta, bà ta cầu cứu Liễu Nha giống như điên, nhưng Liễu Nha chỉ ngây dại nhìn, cho tới khi cửa phòng bị đóng lại.
"Tiện nhân, mày lại bảo con trai mày tới hại tao, ông đây bây giờ bị đình chỉ điều tra rồi, cmn mày đợi mà chết chung với tao đi!"
Liễu Đức Minh trợn trừng mắt, túm tóc Dương Đại Anh kéo vào trong phòng.
Chuyện tới nước này bà ta chỉ có thể nói thật, Bùi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền