ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 547: Bé Duật Làm Mai

Tần Thời Yến nghiêm túc ăn cơm, mắt nhìn thẳng, thi thoảng còn gắp đồ ăn cho bé Duật.

Du Tri Âm lại đặt hết tâm tư vào bé Hựu và bé Ninh, cô ấy chỉ lo chọc hai đứa trẻ, cơm cũng không ngon nữa. Chỉ sau một bữa tiệc, Du Tri Âm đã chơi thân với hai cục bột nhỏ, bàn tay và chân núng nính ấy xoa bóp rất đã, thực sự khiến người ta yêu quý không rời.

"Đồng chí Tư Ương, chúng mấy tuổi rồi? Xinh thật, tôi có thể sờ mặt của chúng không?"

Du Tri Âm hỏi.

Tư Ương cong môi cười:

"Chúng một tuổi ba tháng..."

"Đồng chí Du thích trẻ con như vậy, cô kết hôn chưa?"

Tư Ương hỏi tiếp.

Du Tri Âm phóng khoáng lắc đầu:

"Công việc ở sở nghiên cứu rất bận nên chậm trễ mấy năm."

"Mợ hai, mợ cũng sờ mặt của cậu hai con được không? Cậu ấy đã một đống tuổi rồi còn chưa cưới vợ, thật đáng thương..."

Bé Duật bất ngờ lên tiếng.

"Khụ khụ..." Tần Thời Yến nhìn ánh mắt đồng cảm của bé Duật, suýt chút sặc canh.

Du Tri Âm vội rút khăn tay ra đưa cho anh ấy:

"Sạch đó, anh lau đi..."

Tần Thời Yến đang chuẩn bị từ chối, anh ấy bỗng nhiên nhớ ra khăn tay của mình vừa nãy dùng lau nước tiểu của bé Hựu rồi.

Tư Ương bày tỏ thấu hiểu, cô nhìn Tần Thời Yến như ám chỉ, Tần Thời Yến giả điếc giả mù, chỉ lo đút bé Duật ăn cơm. Hai người này hình như đều rất thích con nít, nhưng nếu họ ở bên nhau, chắc cũng không có thời gian có con. Bởi vì sinh con đối với họ mà nói là lãng phí thời gian.

Ngay khi mọi người bên bàn lần lượt đứng dậy chuẩn bị ra về, Tần Thời Yến vừa bước chân, Du Tri Âm mới đứng dậy liền bị kéo qua.

Tư Ương nhìn dây giày hai người bị cố ý buộc vào nhau, nhìn sang bé Duật đang hóng hớt, tức muốn đau phổi. Thằng nhóc thối này chắc chắn đã tranh thủ lúc nhặt đũa làm chuyện xấu. Con trai anh đâu phải buộc dây giày, rõ ràng là buộc dây tơ hồng!

"Xem chuyện tốt con trai anh làm đi, còn không đi kéo người ta dậy?"

Tư Ương dùng khuỷu tay huých hông Bùi Đình Vũ.

Bùi Đình Vũ cười nhạt nhưng không đi lên.

Cơ thể Du Tri Âm mất cân bằng nhào vào Tần Thời Yến ở đằng trước, thể hình của Tần Thời Yến muốn đỡ Du Tri Âm vốn không khó, nhưng anh ấy bị đụng trúng nên loạng choạng, vừa hay va vào cái ghế phía sau. Kết quả hai người đồng loạt ngã xuống, Du Tri Âm ngã lên ngực Tần Thời Yến, trán đập vào cằm anh ấy.

"Hít..." Một người đau đầu, một người đau răng.

Du Tri Âm đỏ bừng mặt, vội vàng xuống khỏi lồng ngực Tần Thời Yến, vừa chuẩn bị đưa tay mở dây giày của hai người lại nhận ra không nhìn thấy rõ lắm, lúc này mới phát hiện mắt kính không biết rơi đâu rồi.

Tần Thời Yến ngồi dậy liền đưa mắt kính của cô ấy sang:

"Tấm kính vỡ một miếng, lát nữa tôi dẫn cô đi mua mới."

Anh ấy nói bằng giọng áy náy.

"Không sao, tôi tự đi là được..."

Du Tri Âm đeo kính trở lại, xuyên qua tấm kính vỡ, gương mặt đẹp trai của Tần Thời Yến bị nứt thành mấy phần.

Hai người không chạm mắt nhau nhiều, nhưng cô ấy lại thấy vành tai của anh ấy đỏ ửng.

"Cảm ơn." Cuối cùng anh ấy vẫn nhận chiếc khăn.

Du Tri Âm mỉm cười:

"Không có gì."

"Cái này có phải cũng là của cô không?"

Tần Thời Yến lại nhặt được một chiếc đồng hồ cổ điển, linh kiện bên trong đã vỡ rời.

"Là cháu ngoại tôi nghịch quá, tôi sẽ sửa lại cho

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip