Chương 549: Tâm Cơ
Hai giờ chiều, Đường Tiểu Mai lấy một chiếc váy liền thân màu vàng tơ từ trong tủ quần áo của Du Tri Âm mặc lên, lại dùng dây buộc tóc màu vàng tết bím thắt nơ, mang giày xăng đan mới.
Sau khi chuẩn bị ổn thỏa, cô ta xoay vòng trước gương, sau đó mỉm cười ngại ngùng.
Cô ta đang định ra ngoài thì gặp Du Tri Âm vừa từ ruộng thí nghiệm trở về.
Du Tri Âm kinh ngạc lại nghi ngờ quan sát Đường Tiểu Mai từ trên xuống dưới:
"Tiểu Mai? Không phải nói cậu bị bệnh xin nghỉ phép sao? Sửa soạn xinh đẹp như vậy, đang định đi đâu thế?"
"Tri Âm?" Đường Tiểu Mai lập tức dùng nụ cười sượng trân che đậy vẻ mất tự nhiên trong mắt:
"Cha tôi bảo tôi về nhà một chuyến, tôi mượn váy của cậu mặc, cậu không để bụng chứ?"
"Vậy cậu không khỏe trong người, cần tôi đi cùng không?"
Du Tri Âm ân cần hỏi. Hai người quen biết nhiều năm như vậy, từ bạn học tới đồng nghiệp, vẫn luôn là người bạn tốt nhất của nhau. Điều kiện gia đình của Du Tri Âm khá hơn Đường Tiểu Mai, cho nên bình thường đều khá chiếu cố cô ta, cũng thường xuyên cho cô ta mượn váy và giày da để mang.
"Không cần đâu, tôi uống thuốc rồi, bây giờ đã đỡ hơn nhiều rồi."
"Vậy cậu cẩn thận chút."
Du Tri Âm thấy cô ta gấp gáp muốn đi, cũng không nói gì thêm.
Đường Tiểu Mai thở phào, vội vàng chạy tới cổng bắc.
Khi cô ta tới là 2 giờ 50 phút, Tần Thời Yến vẫn chưa tới, vừa hay tranh thủ sửa soạn lại bản thân, sau đó kích động chờ đợi.
Tần Thời Yến là người có quan niệm thời gian rất mạnh, khi anh ấy đến vừa đúng ba giờ.
"Đồng chí Tần."
Đường Tiểu Mai hơi xấu hổ gọi một tiếng.
Nhưng Đường Tiểu Mai không cam lòng, cô ta cất công sửa soạn chính là để lưu lại ấn tượng tốt trong lòng anh ấy, nhưng rõ ràng anh ấy chưa từng nhìn thẳng vào cô ta một lần. Thời gian của anh ấy rất quý giá, đương nhiên sẽ không lãng phí vào những người và việc không quan trọng này.
Sao anh ấy không hỏi? Nếu không hỏi thì sao cô ta tiếp lời, thuận lý thành chương thêu dệt Du Tri Âm?
Đường Tiểu Mai giả vờ trật chân, đang ngồi xổm trên đất, nhìn anh ấy một cách đáng thương.
Tần Thời Yến vừa đi được 10m, phía sau truyền tới tiếng rên đau của phụ nữ.
Anh ấy do dự hai giây, vẫn quay đầu lại.
Tần Thời Yến nhìn cô ta dùng tay ôm lấy mắc cá chân, ngữ khí rất nhẹ nhưng lại xa cách:
"Không sao chứ? Có thể đứng dậy không?"
"Chân của tôi không cử động được."
Lại nhìn biểu cảm đau đớn trên mặt cô ta, dấu vết biểu diễn quá lộ liễu. Rõ ràng cô ta hoặc là không bị thương, hoặc là bị thương không quá nghiêm trọng.
Tần Thời Yến lại híp mắt nhìn vào cái chân bị thương của cô ta, anh ấy biết bị thương nghiêm trọng sẽ hình thành sưng phù nghiêm trọng trong thời gian ngắn, nhưng viền mắc cá chân mà cô ta tùy ý che đậy lại không có vẻ gì khác thường.
"Làm phiền rồi, tôi còn có việc nên đi trước đây."
Tần Thời Yến nói xong, cũng mặc kệ Đường Tiểu Mai thẫn thờ tại chỗ, anh ấy trực tiếp quay người rời đi.
Đường Tiểu Mai bị sự lạnh lùng của Tần Thời Yến làm cho không biết làm sao, không phải anh ấy nên tiếp tục truy hỏi chuyện của Du Tri Âm sao?
Không được!
Đường Tiểu Mai thấy anh ấy quay lại, cảm giác cá mắc câu thật tuyệt, cô ta kiềm chế khóe môi hơi cong lên, miễn cưỡng nặn ra vẻ đau đớn.
Quả nhiên Tần Thời
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền