ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 591: Bùi Tư Ninh

"Tề gia, hồng trà của anh."

Diệp Du Ca đưa ly trà bốc khói nghi ngút cho anh ấy.

Tề Dã nhận lấy, quay lại sofa ngồi xuống, sau đó mới hỏi chuyện bình nước.

"Cô Diệp, bình nước này của cô từ đâu mà có?"

Diệp Du Ca nhìn cái bình nước đã làm bạn với cô ấy mười mấy năm, cong môi:

"Đây là bình nước may mắn của tôi, hồi nhỏ rơi xuống biển, là cái bình nước này đã cứu mạng tôi."

Đồng tử Tề Dã chấn động, trong ánh mắt bàng hoàng ngập tràn mong chờ và khó tin:

"Cô từng rơi xuống biển? Có phải là 16 năm trước không?"

Diệp Du Ca không hiểu ánh mắt của anh ấy, chỉ thành thật nói:

"Đúng vậy, hồi nhỏ đi thuyền, thuyền đắm mất..."

Tề Dã ngẩn ra:

"Mất trí nhớ?"

"Đúng, sau khi đuối nước, ký ức trong đầu giống như bị xóa sạch vậy."

"Không sao đâu."

Tề Dã vươn tay bất chợt xoa đầu Diệp Du Ca, giống như 16 năm trước, khi anh ấy trấn an cô ấy vậy.

Diệp Du Ca ngơ ngác:

"Tề gia nói vậy là ý gì?"

Tề Dã bỗng bật cười:

"Quả nhiên là em... anh biết mà."

Trên mặt Diệp Du Ca lộ vẻ chấn động:

"Cái gì? Chúng ta từng gặp nhau? Nhưng tôi không nhớ người và chuyện trước khi đuối nước nữa, bác sĩ nói tôi mất trí nhớ."

Tề Dã dở khóc dở cười:

"Em không nhớ gì sao? Trước khi tàu đắm, chúng ta từng gặp nhau, bình nước may mắn của em còn là cướp từ tay anh, khi ấy em vẫn chưa phải là Diệp Du Ca."

Anh ấy chỉ cho rằng cô ấy còn quá nhỏ nên ký ức bị mờ nhạt, cũng không có gì kỳ lạ.

"Anh thật sự đi chung chiếc thuyền ấy với tôi? Vậy anh biết tôi là ai không? Ba mẹ tôi, người nhà tôi là ai?"

Diệp Du Ca giống như bắt được một tia sáng hi vọng có thể đưa cô ấy thoát khỏi bóng tối.

Tề Dã lắc đầu, nói rõ tình huống khi ấy cho cô ấy biết, anh ấy chỉ biết cô ấy tên Bùi Tư Ninh, còn những chuyện khác anh ấy cũng không biết.

Diệp Du Ca liên tục lặp lại ba chữ

"Bùi Tư Ninh"

, muốn nhớ ra gì đó, nhưng cho dù cố gắng thế nào cô ấy vẫn không thể nhớ ra gì.

"Khi ấy ngữ khí và khẩu âm nói chuyện của em chắc là người đại lục, có lẽ anh có thể giúp em tới đại lục tìm người thân?"

Tề Dã nghiêm túc đề nghị.

Tề Dã thấy cô ấy im lặng, tựa như nhìn thấu suy nghĩ của cô ấy:

"Anh cảm thấy em không giống như bị bỏ rơi, anh còn nhớ khi ấy quần áo và giày trên người em không giống như con cái gia đình bình thường."

Thực ra từ sau khi biết mình là người đại lục, cô ấy từng nghĩ đợi sau khi Cảng Thành hồi quy, có nên quay về tìm người nhà mình không?

Nhưng lỡ như... cô ấy bị ba mẹ vứt bỏ, quay về làm gì có nhà của cô ấy?

Cô ấy sợ mình là đứa con gái bị ba mẹ bán đi, cô ấy không dám quay về, không muốn tiếp nhận sự thật mình là đứa trẻ bị ruồng bỏ.

Theo cô ấy biết, mỗi năm đại lục có hơn mấy chục nghìn bé gái bị bỏ rơi thậm chí là giết hại, cô ấy phải may mắn cỡ nào mới không nằm trong số đó chứ?

"Thật sao?" Trong mắt Diệp Du Ca lại cháy lên hi vọng.

"Khi ấy em còn quá nhỏ, cho dù không mất trí nhớ cũng chưa chắc nhớ được quá nhiều, hơn nữa ký ức đáng sợ ấy không nhớ cũng chưa chắc là chuyện xấu."

Diệp Du Ca trầm mặc, từ khi có ký ức cô ấy đã luôn ở Cảng Thành, ấn tượng về đại lục là một mảng trắng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip