Chương 65: Vén Màn Tuổi Thơ Bi Đác
Thế là, hai người đàn ông đổi vị trí, Bùi Đình Vũ kéo ghế ra, ngồi đối diện Tư Ương. Tần Lăng Tiêu thì tức giận đi tới đi lui sau lưng Tư Ương.
Bùi Đình Vũ nghiêm túc nhìn cô, nói thẳng:
"Chìa khóa trong tủ quần áo của Cao Mộng Cầm là do cô bỏ vào, ổ khóa ngoài cửa nhà vệ sinh nữ cũng là cô khóa nhỉ?"
Ngữ khí của anh trầm thấp lại lạnh lẽo.
Tư Ương ngước mắt chạm vào ánh mắt của anh vài giây ngắn ngủi, sau đó nhanh chóng tránh đi.
"Cô ta có oan hay không thì bản thân cô ta biết rõ, huống chi đây không phải trọng điểm."
"Vậy trọng điểm là gì?"
Tư Ương tự dưng cảm thấy mệt mỏi.
Ánh mắt Bùi Đình Vũ âm trầm, ngữ khí lạnh nhạt mang theo cảnh cáo:
"Nghe lời một chút, cô trả lời câu hỏi của tôi trước."
Tần Lăng Tiêu thấy cô dầu muối không vào, còn nói năng ngông cuồng, vô thức giơ bàn tay lên, Tư Ương nghiêng mặt muốn tránh nhưng lại thấy cánh tay của Tần Lăng Tiêu bị một cánh tay khác giữ ở không trung.
Bùi Đình Vũ nhìn Tần Lăng Tiêu bị tức đến đỏ mắt, khóe môi cong lên nụ cười cợt nhã.
"Để tôi nói chuyện với cô ấy."
Tần Lăng Tiêu bên cạnh cuối cùng cũng dừng bước đi bực bội, khoanh tay đứng im phía sau Tư Ương.
Tư Ương vừa lên tiếng, nét mặt của hai gã đàn ông chợt biến sắc, Tần Lăng Tiêu thì ngạt thở.
Cô khác với dáng vẻ ngờ nghệch khi ở trước mặt Bùi Đình Vũ lúc bình thường, cười hỏi vặn lại: "Thực ra liên trưởng Bùi đã sớm biết rồi, tại sao còn phải để Cao Mộng Cầm "hàm oan
" rời đi chứ?"
Tư Ương ngước mắt, thản nhiên nhìn thẳng vào ánh mắt dò xét của Bùi Đình Vũ.
"Nếu cô chưa từng được huấn luyện đặc biệt, cửa sổ cao 3m, không có công cụ hỗ trợ sao cô leo lên được?"
"Liên trưởng Bùi có kiên nhẫn nghe tôi kể chuyện không?"
Tư Ương hỏi.
"Kể." Bùi Đình Vũ đáp.
Biểu cảm của Tư Ương rất bình tĩnh, nhưng trong lòng lại có nỗi đau đớn như vết sẹo bị vạch ra.
Tư Ương trầm ngâm một lúc, mạch tư duy chuyển động, mở ra ký ức tuổi thơ bi thảm của nguyên chủ.
"Kể từ nhỏ, tôi thường bị nhốt trong một căn nhà kho lạnh lẽo ẩm ướt giống như một con chó, bên trên căn nhà kho cao cao đó có một ô cửa sổ nho nhỏ. Trong nhà kho rất tối, rất lạnh, ngoài cửa còn cột một con chó vàng to..."
"Có một lần bởi vì tôi ăn thêm nửa cái bánh, lại bị nhốt vào. Lúc đầu tôi ảo tưởng mẹ nguôi giận sẽ mở cửa thả tôi ra. Nhưng tôi đợi mãi đợi mãi, đã mấy ngày trôi qua, cửa vẫn không mở. Để sống sót, tôi thò tay qua khe cửa bốc đồ ăn trong chậu thức ăn của chó, miễn cưỡng hồi phục chút sức lực, rồi bắt đầu thử trèo cửa sổ ra ngoài, nhưng lần nào cũng ngã đến chảy máu đầu. Nhưng tôi biết rõ, nếu không ra ngoài thì tôi chết chắc. Thế là tôi thử hết lần này tới lần khác, sau khi thử hai ngày, tôi đã thành công."
Từ đó, chỉ cần tôi hơi phật ý Triệu Hà Hoa thì sẽ bị đánh một trận, rồi ném vào trong nhà kho. Nhưng tôi chưa từng từ bỏ việc trèo cửa sổ ra ngoài, đáng tiếc... lần nào cũng chưa chạy được xa đã bị bắt về. Cho nên về chuyện trèo cửa sổ cỏn con này, tôi đã luyện tập từ nhỏ, thạo rồi.
"
Hai người đàn ông đều nhìn cô, tuy Tần Lăng Tiêu không thích cô em gái này, nhưng nghe cảnh ngộ của cô, tim anh ta vẫn nhói đau.
"
Thế là tôi bỏ trốn, tuy không
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền