ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 67: Đến Giờ Ăn Cơm Của Cá Mặn Rồi

Tư Ương quay về ký túc xá, vừa vào phòng liền thấy Trương Hiểu Nga và Hương Thảo lao lên.

"Tư Ương, cậu không sao chứ? Nghe nói cậu bị nhốt ở phòng giam, chúng tôi sợ muốn chết."

Hai cô gái vây quanh cô thi nhau hỏi không ngừng.

Tư Ương cười vô tư, trực tiếp quay người lấy hộp cơm:

"Không có việc gì hết, đi thôi... đi ăn cơm..."

Tối nay Tư Ương và Trương Hiểu Nga cùng nhau đến nhà ăn.

Liên 6 vốn có một trai đẹp siêu cấp như Bùi Đình Vũ, cộng thêm trai dịu dàng khí chất như Tiết Bân đã rất khiến các liên khác đố kỵ rồi.

Hôm nay lại có thêm Tần Lăng Tiêu, các nữ thanh niên toàn liên đều sắp phát điên rồi.

Đặc biệt là khi nhìn thấy Bùi Đình Vũ và Tần Lăng Tiêu đồng thời xuất hiện ở nhà ăn, gần như đã thu hút ánh nhìn kinh thán của tất cả mọi người.

"Trời ơi! Cũng ăn ngũ cốc tạp lương như nhau, sao họ có thể đẹp đến như thế?"

Bạch Điềm và Tần Trinh Trinh cũng cùng hai người đàn ông ngồi chung một bàn.

Họ cảm nhận được từng ánh mắt ngưỡng mộ từ xung quanh, lòng hư vinh của cả hai đều được thỏa mãn rất lớn.

Khóe môi Tư Ương nhếch cao, nhìn hai người đàn ông nói:

"Nếu các người không có bằng chứng khác có thể chứng minh tôi có thân phận đặc vụ thì thả tôi ra! Đã đến giờ ăn cơm của cá mặn tôi rồi..."

Tư Ương được thả ra khỏi phòng giam, Bùi Đình Vũ và Tần Lăng Tiêu đều trầm mặc một lúc lâu.

"Tần Tư Ương..."

Tần Lăng Tiêu tức giận bóp nghiền nắm đấm, nếu không phải nghĩ tới tuổi thơ bất hạnh bi thảm của Tư Ương, anh ta thật sự không nhịn được cho cô một bạt tai.

Bùi Đình Vũ nhìn người đàn ông bình thường vững vàng như núi, chưa từng để lộ cảm xúc ra ngoài này, hôm nay lại bị em gái mình chọc tức đến mức liên tục thất thố, xém chút cười ra tiếng.

Tần Lăng Tiêu im lặng thật lâu cũng không thể hồi thần lại, anh ta đang nhớ lại những gì Tư Ương nói, đang nhớ lại những chuyện xảy ra sau khi cô về nhà họ Tần.

Anh ta biết cô đã chịu khổ rất nhiều, anh ta cũng muốn bù đắp cho cô, nhưng cô lại sống giống như một chú nhím kiêu ngạo.

Răng nhọn miệng sắc, gặp ai châm người đó.

Nhất thời, tâm trạng phức tạp có hơi buồn bực.

"Lời nó nói, cậu thấy thế nào?"

Tần Lăng Tiêu nhìn Bùi Đình Vũ bằng ánh mắt bình tĩnh.

Đầu ngón tay thon dài đều đặn của Bùi Đình Vũ gõ lên mặt bàn:

"Nửa thật nửa giả."

"Ví dụ như?"

"Cậu từng thấy ai đi đào nhân sâm vào ngày tuyết lớn? Còn những vấn đề khác thì nên hỏi cậu, cô em gái này của cậu đã trải qua những gì? Có thật hay không? Cậu nên rõ hơn tôi. Nếu những gì cô ấy nói đều là thật, một cô gái bị tháng năm tàn khốc giày xéo ra, có được một số năng lực cầu sinh tự bảo vệ mình cũng có thể hiểu được."

Điếu thuốc cháy dở chớp tắt giữa khe ngón tay của Bùi Đình Vũ, anh nhìn ra ngoài cửa sổ bằng ánh mắt xa xăm.

Khói thuốc bay lên lan dần ra, từng làn khói phiêu tán, anh ngước mắt, trong mờ ảo lại nhìn thấy đôi mắt đó của Tư Ương.

Đôi mắt khi thì đơn thuần, khi thì thê lương, khi thì lạnh lẽo, mỉa mai...

Anh biết, trong mắt cô có rất nhiều câu chuyện.

Bùi Đình Vũ nói xong, quẹt diêm lấy tay che gió, châm một điếu thuốc.

Anh ta hi vọng lời Tư Ương nói là thật, như vậy ít nhất có thể miễn cưỡng rửa sạch thân

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip