Chương 70: Nhà Cô Náo Nhiệt Thật
Bên bàn trong nhà ăn bây giờ chỉ còn lại Tư Ương và Bùi Đình Vũ.
Tư Ương đang muốn chào anh rồi đi, lại nghe Bùi Đình Vũ trêu đùa cười nói:
"Nhà cô náo nhiệt thật."
"Tôi với Tần Lăng Tiêu trước kia là chiến hữu, hai năm nay không có liên lạc gì, lần này là bởi vì chuyện của cô mới liên lạc với cậu ta, tôi với cậu ta không tính là quá thân."
Bùi Đình Vũ nói xong, cả hai đều không khỏi hơi bất ngờ.
Anh giải thích cái này với cô làm gì?
Nhưng sau khi Tư Ương nghe xong, vẫn vớt vát lại được vài phần hảo cảm dành cho Bùi Đình Vũ.
Ngay cả bản thân Bùi Đình Vũ cũng không biết, tại sao mình phải nói với cô những cái này. Bùi Đình Vũ trông như hờ hững, thực tế rất quan tâm.
Tư Ương nhìn thẳng vào mắt Tần Trinh Trinh, bình tĩnh lên tiếng:
"Từ năm tôi mười ba tuổi, cuộc sống vốn túng quẫn của Triệu Hà Hoa bỗng nhiên dư dả hơn rất nhiều. Bà ta nói đã tìm được một người họ hàng rộng rãi trong thủ đô, sau này sẽ luôn giúp đỡ bà ta. Người họ hàng rộng rãi đó chắc chính là đứa con gái ruột mà bà ta cố tình nuôi ở nhà họ Tần nhỉ?"
Trong ánh mắt đáng thương của Tần Trinh Trinh lóe nhanh qua một tia phẫn nộ, cô ta không ngờ Tần Tư Ương thay đổi nhiều như vậy. Trước đây khi ở nhà họ Tần, tuy Tần Tư Ương cũng biết đáp trả, nhưng chưa từng hùng hổ bức người như vậy.
"Không phải như vậy..."
Tần Trinh Trinh vô lực khẽ biện hộ cho mình:
"Em từng tìm bà ấy, nhưng không tìm được."
"Ha, cô không tìm được bà ta, nhưng chắc bà ta đã sớm tìm được cô rồi nhỉ?"
Tư Ương vừa dứt lời, khí áp bên bàn chợt giảm xuống, sắc mặt Tần Trinh Trinh tái nhợt trong tích tắc.
Cảm giác nguy cơ đã lâu chưa xuất hiện ấy lại lần nữa khuấy đảo nội tâm cô ta...
Tần Lăng Tiêu không khỏi sững người:
"Tần Tư Ương, em có ý gì?"
"Anh nên hỏi em gái ngoan của anh đi! Hỏi tôi làm gì?"
Tuy Tần Lăng Tiêu có định kiến với Tư Ương nhưng anh ta cũng không phải một kẻ ngốc hoàn toàn.
Vừa nãy anh ta rõ ràng cũng bắt được nét hoảng hốt trên mặt Tần Trinh Trinh.
Anh ta quay đầu nghiêm túc mà lạnh lùng nhìn Tần Trinh Trinh hỏi:
"Trinh Trinh, em ấy nói thật? Em và Triệu Hà Hoa từng liên lạc với nhau?"
Tần Trinh Trinh lập tức lắc đầu, trong mắt ngập tràn uất ức:
"Không phải, em chưa từng gặp bà ấy, em cũng không biết bà ấy, là chị hận em, mới cố ý nói như vậy."
"Anh, anh phải tin em... em thật sự chưa từng gặp mẹ ruột em, chị ấy đổ oan cho em."
Tần Lăng Tiêu vỗ vai cô ta, ngữ khí dịu dàng:
"Anh tin em."
Chiêu này chính là chiêu mà Tần Trinh Trinh quen dùng, chỉ cần sự việc bất lợi với cô ta, lập tức lấy lui làm tiến, chuyển dịch mâu thuẫn, để Tần Tư Ương trở thành kẻ ác độc, hay đố kỵ, tráo trở. Mà cô ta vĩnh viễn là người đáng thương chịu mọi ấm ức, ngoan ngoãn hiểu chuyện.
"Không phải, em không hiểu chị đang nói gì, chị hận em muốn đuổi em đi, em đi là được, tại sao phải đổ oan cho em?"
Tần Trinh Trinh vừa khóc vừa nói, sau đó đứng dậy chạy ra ngoài nhà ăn.
"Trinh Trinh..." Tần Lăng Tiêu lập tức đuổi theo.
Sau khi Tần Lăng Tiêu đuổi theo Tần Trinh Trinh, lựa lời an ủi cô ta một phen, cô ta mới miễn cưỡng nín khóc.
Tần Trinh Trinh nhận lấy nhân sâm, dùng sức kéo trong lòng bàn tay, rõ ràng cô ta nhìn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền