Chương 74: Ai Trộm Cuộc Đời Của Ai
Ngay khi bầu không khí cực kỳ hòa hợp, Tư Ương và Trương Hiểu Nga về tới ký túc xá. Không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn Tần Trinh Trinh lại nhân lúc cô vắng mặt, đổi trắng thay đen trong phòng ký túc xá rồi. Ánh mắt Tư Ương lạnh dần, giống như tiêm độc bắn vào những người đó.
"Sao Tần Tư Ương lại như vậy chứ? Chẳng trách trông chả giống người tốt gì."
"Xấu xa quá, đồng chí Cao Mộng Cầm cũng là do cô ta hại, loại người này sao không đi chết chứ?"
Tần Trinh Trinh nghe xung quanh toàn là tiếng nói tiêu cực về Tư Ương, khỏi nói trong lòng vui sướng bao nhiêu, nhưng vẫn lập tức trưng ra dáng vẻ khoan dung độ lượng.
"Các cậu đừng nói chị ấy như vậy, dù gì Tư Ương cũng là chị họ hàng xa của tôi, chị ấy từ nhỏ lớn lên ở khu quặng, cuộc sống rất khổ cực, muốn có một mái nhà, khát vọng có người nhà yêu thương chị ấy, tôi đều có thể hiểu được."
"Thực ra Tư Ương ngoài thích bịa chuyện, đổi trắng thay đen ra, cũng không phải người xấu. Chị ấy nói gì các cậu cũng đừng tin là được, nhưng cũng đừng đi kiếm chuyện với chị ấy."
"Trinh Trinh, cậu thật lương thiện..."
Người trong ký túc xá đều vây quanh cô ta tâng bốc.
Tần Trinh Trinh nói xong liền bắt đầu tặng quà gặp mặt cho các bạn cùng phòng. Ví dụ kẹp tóc, ghim cài áo, khuy măng-sét... đồ tuy nhỏ nhưng lại có hiệu quả thu phục lòng người rất tốt. Tặng quà xong, cô ta lại lấy ra củ nhân sâm rừng mà Tần Lăng Tiêu bảo cô ta đưa cho Tư Ương.
"Anh tôi lo lắng chân tôi vẫn chưa khỏi hẳn, cho nên đặc biệt bảo tôi tẩm bổ, các cậu cũng nếm thử trà nhân sâm này nhé?"
Cô ta cố ý huơ một vòng trước mặt mọi người, khiến tất cả mọi người đều tấm tắc, rồi cắt toàn bộ thành miếng, sau đó nấu thành trà sâm.
"Thứ quý giá như vậy, chúng tôi miễn."
Các bạn cùng phòng đã nhận quà cả rồi, họ ngại uống trà sâm tiếp.
Nhưng Tần Trinh Trinh lại cực kỳ hào phóng:
"Không cần khách sáo với tôi, chẳng qua là một củ nhân sâm mà thôi, nhà tôi nhiều lắm..."
Tư Ương nghe xong không khỏi cười lạnh:
"Tần Trinh Trinh, lấy đồ của người khác quá lâu, cô liền ảo tưởng là của mình, đây là một chứng bệnh, phải chữa gấp!"
Bầu không khí vốn rộn ràng lập tức tĩnh lặng hẳn.
"Mấy đứa ngu có mắt như mù như các cô cũng vậy, có bệnh thì phải đi tìm bác sĩ, nếu chọc đến tôi thì đừng hòng yên ổn."
"Tần Trinh Trinh, cố gắng trân quý thân phận tiểu thư nhà họ Tần cô trộm được đi, chọc tôi điên máu thì sẽ biết cái gì gọi là mất hết tất cả."
Tần Trinh Trinh thấy Tư Ương quay về, lập tức quay người cầm một chiếc áo len trắng từ trên giường lên, đưa tới trước mặt cô bằng hai tay.
"Chị, đây là quà mẹ đích thân mua cho chị, chị thử xem có vừa không?"
Tư Ương nhìn chiếc áo len mà cô ta đưa tới, khóe mắt lại liếc thấy biểu cảm khinh bỉ của những người khác.
"Chị, chị không thích áo len mẹ mua sao? Tuy chị không phải là con ruột của mẹ, nhưng mẹ vẫn luôn coi chị là con gái ruột."
Tần Trinh Trinh nói xong, nét mặt bỗng nhiên ngập tràn ấm ức.
"Em... em không biết chị đang nói gì..."
Tần Trinh Trinh cố gắng phủ nhận, nhưng lại không thể che đậy được vẻ hoảng loạn trong mắt.
Tư Ương vừa dứt lời, không biết từ khi nào trong tay có thêm một con dao găm, giơ tay vung lên cắt chiếc áo len trong tay Tần Trinh Trinh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền