Chương 105: Thật Nhiều Trứng Gà
Cha Hàn và ông Hứa vừa mới đến, bà Hàn kiểm tra đồ vật ông già này mang đến, còn chưa kịp hỏi tình hình trong nhà. Nhưng mà không phải nói, bà thật sự rất nhớ quê nhà. Chủ yếu là sau khi vào thành bà sống quá thoải mái, nhưng mà không có ai để khoe ra. Là có cảm giác như mặc áo gấm đi trong đêm đấy biết không?
Trên thực tế trước khi bà vào thành, ít nhiều cũng có chút lo sợ sẽ bị Lệ Lệ ghét bỏ. Nhưng kết quả thì sao? Một chút cũng không có, Lệ Lệ đối xử với bà rất tốt, mỗi buổi tối tự mình nấu nước rửa chân cho bà, cách mấy ngày lại dẫn bà đi tắm rửa chung. Mặc dù nói bọn họ là mẹ chồng nàng dâu, nhưng hàng xóm xung quanh đều nói quan hệ của bọn họ còn thân thiết hơn mẹ con ruột! Cho nên không cần nói bà Hàn ở chỗ này thoải mái đến mức nào. Đây là một chuyện, còn chuyện nữa là Lệ Lệ có cho bà tiền tiêu vặt, bảo bà cứ tùy ý tiêu xài, còn có đồ vật trong nhà nữa, Lệ Lệ không có giấu bà, cũng không có vì chút đồ vật mà nhìn chằm chằm xem bà có ăn vụng hay không.
Bà Hàn thích nghe những lời này, bảo ông Hứa ăn đi rồi vào nhà, nói chuyện với cha Hàn:
"Trong nhà thế nào?"
Cha Hàn vừa thấy tinh thần và sắc mặt của bà là biết bà sống rất tốt, cho nên gật đầu và không hỏi nhiều nữa.
Bà Hàn lập tức nấu một chén mì cho cha Hàn, cũng bưng một chén cho lão Hứa. Đây là mì bột ngô, Cố Lệ mua ở 'bên ngoài' về, muốn ăn cũng không cần trộn mì, trực tiếp nấu nước luộc là được, cực kỳ tiện lợi. Nhìn trong chén mì còn bỏ thêm một quả trứng gà, làm ông Hứa rất ngượng ngùng:
"Không cần đâu? Chúng tôi trở về ăn là được rồi."
"Là Lệ Lệ dặn tôi nấu."
Bà Hàn cười tủm tỉm nói.
Ông Hứa cũng cảm thán:
"Hai vợ chồng bà thật có phúc!"
"Không có việc gì, chủ yếu là mấy người lão đại lo sợ bà ở trong thành sống không quen."
Cha Hàn vừa ăn mì vừa hỏi:
"Đại Bảo và Nhị Bảo ăn không?"
"Bọn cháu chờ mẹ trở về cùng ăn ạ."
Đại Bảo nói, Nhị Bảo gật đầu, đúng, phải đợi mẹ!
Bà Hàn cười xoa đầu hai cháu nội:
"Bảo lão đại đừng lo chuyện bao đồng, tôi ở trong thành rất tốt!"
Ông ăn mì xong, Cố Lệ cũng ở bên ngoài trở về, mang theo một bình rượu và hai cân thịt khô về.
"Mấy thứ này đều là mua cho cha mang về ăn, ngày thường lúc làm việc cha cũng đừng quá sức ạ, giữ gìn sức khỏe là quan trọng nhất."
Cố Lệ nói.
"Thịt khô thì thôi, nhưng sao còn mua rượu, còn là rượu ngon như vậy?"
Bà Hàn vừa thấy thì vô cùng đau lòng, nói thật Lệ Lệ cái gì cũng tốt, nhưng mà thật sự ra tay quá phung phí.
"Lần này bỏ qua, nhưng lần sau đừng mua cho cha con nữa, chúng ta ở trong thành chi tiêu cũng không nhỏ đâu."
Bà Hàn không nhịn được mà nói.
"Vâng ạ, lần sau con không mua nữa, chỉ mua lần này thôi."
Cố Lệ mỉm cười.
"Nói gì vậy."
Cha Hàn xua tay.
"Được." Cha Hàn lại vô cùng vừa lòng bình rượu này.
Bà Hàn tức giận liếc mắt nhìn cô một cái, sau đó nói với bạn già:
"Lệ Lệ hiếu kính ông, tôi cũng không dám nói gì, nhưng lần sau không có rượu thì ông cũng phải đưa trứng gà lại đây đó."
Sau khi tiễn cha Hàn và ông Hứa đi, lúc này Cố Lệ mới bắt đầu nấu cơm, cũng là ăn mì sợi. Cô vào phòng bếp thì nhìn thấy hơn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền