Chương 389: Không Mệt
Buổi tối Hàn Văn Hồng trở về đã nghe được tin vui, cười cười:
"Nhanh như vậy sao."
Cố Lệ nói với anh những chuyện bên ngoài, Hàn Văn Hồng lắng nghe, sau đó kể với vợ chuyện anh chạy đường ngắn với Từ Trường Thắng.
"Vợ, nguồn hàng bên em có thể cung cấp cho bên anh không?"
Hàn Văn Hồng nói.
Cố Lệ cười:
"Chắc chắn là được."
"Đến lúc đó chúng ta có thể kiếm nhiều tiền hơn."
Hàn Văn Hồng cười nói.
Cố Lệ biết anh rất cẩn thận, gật đầu nói:
"Mau ngủ đi, thời gian không còn sớm nữa, anh còn phải dậy sớm."
Hàn Văn Hồng làm sao mà ngủ được, anh muốn gieo trồng người.
"Đi sớm về trễ như vậy, không biết mệt à?"
Cố Lệ nhìn anh.
"Không mệt, rất thoải mái."
Hàn Văn Hồng cúi đầu xuống hôn vợ mình một cái.
"Anh tìm được đường tiêu thụ sao?"
Cố Lệ cong mi nhìn anh.
Hàn Văn Hồng ho khan:
"Có người để cho anh hỗ trợ vận chuyển một ít đồ vật, đối phương có công việc đứng đắn, nhưng anh phải quan sát thêm đã."
Hàn Văn Hồng cùng vợ trở về nghỉ ngơi.
Trong khi đó, Thím Phương và Hàn Văn Vân ở lại ăn cơm xong rồi trở về, vì còn phải về nhà thông báo cho mọi người chuẩn bị, dù sao trong nhà chỉ có hai mẹ con bọn họ biết chuyện này, những người khác đều không biết.
Mà Cố Lệ chứng kiến chuyện này từ đầu đến đuôi, trong lòng thầm nghĩ: "..." Tốc độ này thật sự không thể tưởng tượng.
Sáng hôm sau, Bà Hàn cũng rất vui vẻ nói với Cố Lệ:
"Lúc ấy mẹ chỉ nghĩ việc này sẽ được, vì đôi mắt của mẹ nhà trai nhìn Văn Vân tỏa sáng, còn nhìn tay Văn Vân rồi hỏi con bé có phải làm nhiều việc nhà nông? Văn Vân nói đúng sự thật, nét mặt tươi cười của mẹ nhà trai không hề giảm xuống, còn nói thẳng sau này không cần vất vả như vậy, chỉ cần chăm sóc tốt bản thân là được, còn chàng trai kia tuy rằng bộ dáng hung dữ nhưng là một người chính trực, xứng đáng với công việc làm công an trước kia, lúc anh ta nhìn Văn Vân còn có chút ngượng ngùng, ngay cả ngồi cũng không dám, đối với mẹ và thím cũng rất lễ phép, mẹ thấy người này đúng là không tồi!"
"Nhanh như vậy đã trở lại, không để cho hai người bọn họ tự mình ra ngoài một chút ạ?"
Cố Lệ cười nói.
"Có, đi ra ngoài một vòng rồi trở về, gương mặt của Văn Vân đỏ giống như mông khỉ vậy, tuy rằng Võ Cương chững chạc nhưng trên mặt cũng có chút ngượng ngùng, mấy người từng trải như bọn mẹ vừa nhìn đã biết chuyện này không thoát được."
Bà Hàn cười nói.
"Nhìn bộ dáng của nhà trai xem ra rất vừa lòng chị Văn Vân nha, vội vàng như vậy chắc là sợ chị ấy ưng thuận nhà khác."
Cố Lệ cười nói.
"Con nhìn thái độ của nhà trai cũng hiểu, cũng không biết ngày mai nhà trai có thể mang gì đến đặt lễ đính hôn."
Cố Lệ cười nói.
Bà Hàn gật đầu nói:
"Lệ Lệ, con đi trông Nhị Bảo, mẹ đi tìm Thủ Gia nói một tiếng, việc này không thể trì hoãn."
"Nhanh gì chứ, Văn Vân đã 26 tuổi, thật sự không thể chờ đợi thêm nữa."
Bà Hàn nói:
"Nếu thuận lợi, tháng sau gả lên thành phố, năm nay mang thai, sang năm sinh con, cũng không tính là quá muộn."
Cố Lệ chuẩn bị một chậu nhựa còn có một cái thùng nhựa, những cái này giữ lại cũng vì để chuẩn bị của hồi môn cho Hàn Văn Vân mang theo lúc gả chồng, sau đó nói với bà Hàn:
"Mẹ, những cái này giao cho mẹ."
"Được, để cho mẹ."
Bà Hàn đáp ứng: "Các con đi nghỉ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền