Chương 408: Lưu Manh
Cố Lệ đi dạo một vòng quanh hội chợ thương mại, rồi trực tiếp mượn một cái ghế nhỏ và bảng hiệu. Cô đặt lên đó bức tranh rau dại và cả số rau dại mình mang theo, sau đó nói với Mã Trọng Dương và những người khác:
"Các anh cứ tiếp tục đi theo bọn họ giao lưu học tập đi, tôi ở đây từ từ xem, lát nữa các anh lại đây tìm tôi là được."
Đám người Mã Trọng Dương, Võ Cương, Đỗ Tiểu Hà thấy cô thật sự muốn ở lại chỗ này, họ cũng có chút xấu hổ, bởi vì so với hàng hoá của người khác, nhìn loại rau dại này có lẽ không thể bán ra... Thẩm Văn Võ bèn nói:
"Đồng chí Cố Lệ, cô làm như vậy có được không?"
Cố Lệ xua xua tay:
"Tôi chỉ muốn thử một lần thôi, các anh đi giao lưu với những người khác đi, đừng lo cho tôi."
Nghe cô nói vậy, đám người Võ Cương liền đi giao lưu cùng những người khác. Bởi vì đây là lần đầu tiên họ đến đây, hơn nữa cũng là dịp hiếm có, nên đương nhiên họ muốn giao lưu với nhiều người hơn. Tất nhiên điều này rất mới lạ đối với họ, họ muốn làm quen một chút, ngay cả khi họ chưa làm được gì cũng không sao, quan trọng là họ được mở rộng tầm nhìn của mình, có khi họ có thể sử dụng nó trong tương lai. Tuy nhiên, họ lại không biết phải nói gì, vì vậy họ chỉ có thể đi cùng Võ Cương.
Nhưng mà cũng không phải tất cả mọi người đều nói ngôn ngữ ở đây, cũng có một vài người nói Quốc Ngữ, thấy vậy họ đều rất vui mừng.
Trong khi đó, Cố Lệ ngồi ở chỗ của mình, nhưng thật ra lại có người lại đây hỏi cô có bán rau dại không? Cố Lệ thấy đối phương không có ý tứ muốn mua, cũng không muốn nhiều lời, cô chỉ nói:
"Rồi cũng sẽ gặp được người có hứng thú với rau dại."
Một lúc sau, một người đàn ông trung niên tiến đến gần Cố Lệ. Gã ta cảm thấy có hơi bất ngờ khi có thể gặp được một cô gái xinh đẹp như vậy ở hội chợ giao dịch này. Gã ta cảm thấy cô thật sự rất xinh đẹp, tuy rằng ăn mặc có chút mộc mạc đơn giản, nhưng lại không ngăn được vẻ đẹp và khí chất của cô. Trên đường đi đến đây, gã ta luôn muốn nếm thử các cô gái xinh đẹp ở đại lục, kết quả bên này quản rất nghiêm, hoàn toàn không tìm được không nói, ngay cả cô gái cũng thấy rất ít, cho nên gã ta cũng không dám làm xằng bậy.
Người đàn ông trung niên nhìn cô rồi dùng Quốc Ngữ chưa quen thuộc hỏi:
"Đây là rau dại sao?"
"Đúng vậy." Lúc này Cố Lệ gật đầu đáp.
Đối phương nghe vậy hỏi tiếp:
"Bán thế nào?"
"Đây là sản phẩm triển lãm, không bán."
Cố Lệ nhìn đối phương, đây là một người đàn ông trung niên, lớn lên có chút đáng khinh, đặc biệt ánh mắt gã ta nhìn cô khiến cô cảm thấy chán ghét, thật sự là quá dầu mỡ. Gã ta thật sự cho rằng mặc một bộ quần áo tư bản liền xem chính mình là người cao đẳng sao!
Người đàn ông trung niên tự cho là phong lưu phóng khoáng cười nói:
"Rau dại ở quốc nội hiện tại không đáng giá, nhưng cô lại lấy rau dại tới bán? Cô đang nghĩ gì vậy?"
Trong lòng Cố Lệ đã có chút khó chịu, thứ đồ đáng khinh này đang trào phúng cho rằng cô đến đây bán sắc sao! Quả nhiên, câu tiếp theo, gã ta liền mở miệng nói nhỏ:
"Nếu như cô nguyện ý ở cùng tôi mấy ngày, tôi sẽ cho cô một số tiền, số tiền này đủ một năm tiền lương của cô."
Hôm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền