ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 60: Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật

Chương 419. Đào Tạo Thành Sinh Viên

Chương 419: Đào Tạo Thành Sinh Viên

Trong mấy ngày Cố Lệ đi công tác, bà Hàn và mẹ Võ đã trở thành bạn bè không có gì giấu nhau. Mẹ Võ vô cùng yêu thích Đại Bảo và Nhị Bảo, đến độ tuổi của bà ấy đúng là mong cháu trai cháu gái đến đỏ mắt, không ít lần mang theo đồ ăn cho hai anh em bọn họ ăn. Đến nỗi ngày lành kết hôn này bà ấy cũng có nói với bà Hàn, ngày mốt chính là một trong mấy ngày mẹ Võ đã nói. Cho nên bà Hàn cũng không quá bất ngờ, nhanh chóng kết hôn cũng không phải chuyện xấu.

Nhưng mà chuyện con dâu nói phải về nói chuyện xuất khẩu rau dại khô ra nước ngoài với đội trưởng này thì bà Hàn nghe không hiểu lắm.

"Rau dại khô gì? Xuất khẩu ra nước ngoài?"

Bà Hàn hỏi.

"Đúng vậy, chính là bó hai loại rau dài khô lần trước con mang theo đi công tác đó, lần này bọn con đến Dương Thành tham gia đại hội mậu dịch, con thành công đẩy mạnh tiêu thụ với bạn bè ngoại quốc, dương xỉ khô một cân hai đồng tiền, rai dại dưa chuột hương khô một cân ba đồng tiền."

Cố Lệ vừa rửa rau vừa nói.

Bà Hàn sửng sốt một hồi lâu mới lắp bắp nói:

"Lệ Lệ, rau dại khô con mang theo còn có thể bán được với giá này sao?"

"Vừa rồi mẹ không nghe lầm chứ? Một cân dương xỉ khô hai đồng tiền, một cân rau dại dưa chuột hương khô ba đồng tiền?"

Bà Hàn nhớ tới vội vàng hỏi lại.

"Là cái giá này."

Cố Lệ đáp.

Bà Hàn ngạc nhiên vô cùng, thật sự là việc lạ hàng năm đều có, năm nay đặc biệt nhiều.

"Chuyện này... Sao lại bán được với giá cao như vậy? Chúng ta một cân thịt mới bao nhiêu tiền chứ?"

Bà Hàn rất giật mình.

Cố Lệ cười:

"Đúng vậy, vốn dĩ con cũng không nắm chắc, chỉ nghĩ thử xem sao, lỡ như thật sự thành công thì sao? Rau dại kia đối chúng ta chắc chắn là không hiếm lạ đúng không? Nhưng đối với những người có tiền, quen ăn sơn hào hải vị thì cơm canh đạm bạc này cũng là một loại mỹ vị khác, không phải sao? Hơn nữa bên này của chúng ta ngoài rau dại ra cũng không có gì có thể lấy ra, các khác chắc chắn người ta đều không thiếu, cho nên con cũng nghĩ thử xem, không ngờ thật sự thành công."

"Nhưng mà bên bộ phận thu mua muốn ba mươi phần trăm lợi nhuận, thật đúng là sư tử ngoạm."

Cố Lệ nói.

Bà Hàn không quan tâm lắm:

"Rau dại là của quê nhà chúng ta, nhưng không ai biết bán, thu đi lên đưa đến bộ phận thu mua cũng rất tốt, chia lợi nhuận thì chia lợi nhuận, dù sao đều là mọc ở trong núi, không cần tiêu tiền."

"Mặc dù không cần tiêu tiền, nhưng đi hái rau dại cũng tốn nhân lực, sau đó còn rửa sạch và phơi nắng, đều cần người trông coi."

Cố Lệ nói.

"Bởi vì bên kia còn chưa xác định thị trường, cho nên tạm thời chỉ yêu cầu 200 cân, dương xỉ khô và rau dại dưa chuột hương khô mỗi thứ một trăm cân, mẹ, chừng này quê ta có thể làm ra không?"

Cố Lệ hỏi.

"Việc này có là gì, nếu con mang tin tức này về quê nhà, e là đội trưởng sẽ vui mừng đến mức ngủ không yên, rau dại này ở quê nhà chúng ta rất nhiều, đặc biệt là lúc này rau dưa củ quả ở đất trồng rau cũng có thể ăn, rất ít người đi vào núi hái mấy thứ này ăn."

Bà Hàn nói.

Cũng từng có ngày tháng phải đi hái mấy thứ này, bởi vì đất trồng rau trong nhà đều trồng lương thực, rất ít trồng rau dưa, đương nhiên phải đi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip