Chương 426: Vẻ Vang
Trong nhà, Cố Lệ cũng đang nói chuyện với bà Hàn:
"Mẹ, mẹ nói gì với chị Văn Vân vậy? Con thấy khi chị ấy đi ra tâm tình rất tốt."
Bà Hàn cười đáp:
"Cũng không nói gì, chỉ khuyên bảo con bé, con bé có chút thiếu tự tin, không thể sống như vậy được, phải thoải mái mới tốt. Có chuyện gì thì cứ nói, không cần phải sợ điều gì."
Cố Lệ cười nói:
"Mẹ đúng là lợi hại, còn biết tâm lý khuyên nhủ."
Bà Hàn cười:
"Mẹ cũng không biết khuyên nhủ gì, nhưng mẹ là người từng trải, nửa đời trước của con bé Văn Vân đó đã khổ rồi, con không biết khi con bé mới về nhà đã có không ít người chê cười con bé, còn có người truyền miệng nói con bé khắc chồng, vì chuyện này mà mấy đứa anh trai của con bé đến nhà người ta đánh nhau, mà cũng vì bọn họ đã ra mặt nên lúc này mới không có người nào dám truyền tin không có thật này nữa!"
Cố Lệ nhíu mày:
"Đều là người trong thôn, còn có thể xấu tính như vậy!"
"Trong thôn chính là như vậy, chê con nghèo nhưng sợ con giàu, đều đem so sánh này nọ. Giống như chúng ta lúc này con không biết ngày hôm đó có bao nhiêu người ghen tị đâu, còn có lần này mẹ trở về nói về chuyện hôn nhân của Văn Vân dưới quê cũng thì thầm không ít, cảm thấy Văn Vân là một đứa con gái đã ly hôn với người chồng đã chết, còn trở về nhà mẹ đẻ thì không xứng đáng có được cuộc hôn nhân này, đúng là khiến con bé đau xót không chịu được!"
Bà Hàn lẩm bẩm nói.
Cố Lệ cười nói:
"Con nghe nói khi đi đón dâu, Võ Cương đã mua không ít đường, vừa vào thôn đã bắt đầu phát, vô cùng sang trọng?"
"Đúng vậy." Bà Hàn cũng cao hứng:
"Việc này Võ Cương làm rất đáng đàn ông, nhưng mà hao tốn quá, biết bao nhiêu tiền chứ? Mẹ cũng rất đau lòng."
"Nhưng có gì quan trọng hơn, chủ yếu để cho người ở quê thấy chị Văn Vân vào đó không phải là loại mặt dày, mà là người vợ rất được nhà người ta xem trọng."
Trong khi đó, Hàn Văn Vân cùng Võ Cương đang nói chuyện riêng.
"Em đã nói gì với thím vậy?"
Võ Cương hỏi cô trên đường về.
Hàn Văn Vân nói:
"Thím nói với em phải sống tốt với anh, qua những ngày tháng cực khổ sau này sẽ sinh trái ngọt."
"Thím nói đúng đó."
Võ Cương gật đầu.
Hàn Văn Vân liếc nhìn anh ấy, cô ấy vẫn có chút ngượng ngùng, Võ Cương nhìn cô như vậy cũng cảm thấy khá buồn cười, nhưng không thể không nói duyên phận của con người đúng là rất kỳ diệu. Anh ấy và người vợ trước tôn trọng nhau như khách, nhiều năm bên nhau vẫn chưa từng nhìn vào mắt nhau để trao đổi, nhưng Hàn Văn Vân thì có, ánh mắt của cô khi nhìn anh ấy với sự đồng ý cũng như tin tưởng như người vợ nhìn chồng mình, tất nhiên vẫn ngại ngùng khi kết hôn.
Võ Cương cảm thấy, cuộc hôn nhân thứ hai của mình sẽ hạnh phúc, bởi vì đã từng trải qua đoạn hôn nhân trước kia, anh ấy cũng đã có kinh nghiệm nhiều hơn.
Trước đó, khi còn ở nhà bà Hàn, bà đã ân cần dặn dò Hàn Văn Vân.
"Sau này sẽ quen thôi, cũng nhanh chóng có một cháu trai đích tôn cho nhà họ Võ, tất nhiên cháu gái cũng tốt, trước nở hoa sau kết quả, chuyện này cũng không là vấn đề gì. Về phần mẹ chồng của cháu, bà ấy có mối quan hệ tốt với thím nên cũng không làm khó cháu đâu, nhưng mà nếu cháu có điều gì không thoải mái thì có thể đến đây nói với
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền