ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 60: Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật

Chương 432. Dừng Trước Bờ Vực

Chương 432: Dừng Trước Bờ Vực

Cố Quốc Đống năm nay vừa tròn mười tám tuổi, cậu đang ngồi trên xe lửa để đến quân đội. Những năm gần đây, điều kiện cuộc sống gia đình cậu cũng tốt lên, bản thân cậu cũng chú ý rèn luyện cơ thể, nên vẻ ngoài phát triển rất tốt. Cậu cao một mét tám mươi hai, dáng vẻ tuấn tú, lại thêm vẻ anh khí. Vì vậy, mấy cô gái của mấy nhà xung quanh đều tặng cho cậu không ít trứng gà, nhưng cậu chưa từng nhận lấy của ai.

Năm trước, chồng chị ba và chị ba dẫn theo mấy đứa cháu gái về nhà ăn Tết. Cậu ấy vừa thấy đã vội khoe với anh rể, tỏ vẻ các mặt khác cùng sức khỏe cơ thể đều đạt chuẩn, cho nên năm nay cậu ấy mới quyết định đi nhập ngũ.

Trên xe lửa, Cố Quốc Đống chợp mắt ngủ thiếp đi và mơ thấy một giấc mơ. Ở trong mơ, cậu ấy thấy mình trở về năm mười hai tuổi. Vào cái tuổi còn non trẻ ấy, cậu không có suy nghĩ chín chắn, luôn cảm thấy mình là nhất, ông trời đứng thứ hai, bản thân không có chuyện gì mà không làm được! Cậu ấy đi theo đám bạn xấu làm những trò tổn hại người khác, còn tưởng là mình vì chính nghĩa. Ban đầu thì cũng không dám làm bậy gì, nhưng sau khi theo đám bạn xấu cũng bắt đầu học đòi thói hư tật xấu.

Chuyện gì cậu cũng làm, còn cho rằng mình làm đúng chứ không sai. Cuối cùng thì thế nào? Chính là bị người ta đâm cho một dao. Tuy không chết, nhưng cuối cùng vì làm nhiều chuyện xấu nên rơi vào vòng lao lý rồi chết trong tù.

Giấc mơ này rất chân thật, cho nên sau khi Cố Quốc Đống tỉnh lại, cậu vẫn nhớ rõ cảm giác ấy, khiến cậu hơn nửa đêm lại rùng mình! Cậu nhịn không được mà nhớ lại những năm này, mọi thứ đã thay đổi quá nhiều, cho dù là nhà họ Cố hay các chị gái của cậu ấy. Không còn ai cho cậu những ưu đãi đặc biệt, cậu phải tự mình làm tất cả mọi việc, cũng như phải giúp đỡ việc nhà!

Cậu ấy cảm thấy tất cả những thay đổi này đều không thể thiếu công lao của chị hai cậu ấy. Bởi vì lúc trước, sở dĩ cậu biết sợ và biết sai, kịp thời dừng trước bờ vực mà không còn chơi với đám bạn xấu nữa, chẳng phải là do lần đó bị người ta đánh gãy chân, rồi suýt chút nữa đã bị người ta đâm một dao lấy mạng hay sao? Bởi vì nhờ có chuyện đó, cậu mới biết sợ hãi, biết cảm giác của người bị tổn thương là như thế nào, cũng như là loại bất lực mà trước kia cậu chưa từng biết. Có lẽ vì lần gãy chân đó, cho nên cậu mới không đi lên con đường giống như trong giấc mơ của mình?

Cậu cảm thấy nếu cậu vẫn đi con đường ban đầu đã chọn, thì cuối cùng cậu chỉ khiến cho cha mẹ mình phải kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, khóc đến tê tâm liệt phế. Cố Quốc Đống thật sự cảm thấy may mắn vô cùng. Nhưng lúc này Cố Quốc Đống đã trưởng thành, cậu cảm thấy việc lúc trước bị người ta đánh gãy chân cũng không phải là chuyện xấu.

Thay đổi lần này của cậu ấy, cũng khiến nhà họ Cố thay đổi không ít. Mẹ cậu ấy đã biết được năng lực và khả năng của chị hai cậu ấy, cũng biết dựa vào con gái đáng tin hơn con trai, nên đã hoàn toàn thay đổi cách suy nghĩ xưa cũ lúc trước. Mẹ cậu ấy cũng không còn nuông chiều theo cha cậu ấy nữa. Thật ra cha cậu ấy cũng tỏ thái độ mặc kệ, ra vẻ đường đường là người đàn ông mà làm những công việc

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip