ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 61: Hiếu Thảo Nhất

Nhưng Cố Lệ không có thời gian quan tâm mẹ cô có vui hay không, cô vội vàng về nhà.

Đại Bảo ở trong nhà hai mắt tỏa sáng, nhanh chóng chạy ra ngoài, Nhị Bảo được bà nội dắt tay loạng choạng đi theo sau.

"Mẹ!" Hàn Đại Bảo chạy ra nhìn thấy mẹ thì vô cùng vui mừng.

Lúc anh ra ngoài đón vợ, Cố Lệ liền xách theo cái rổ trở về.

"Đã muộn như thế này rồi, anh còn muốn đi đâu vậy?"

Cố Lệ gặp anh ở đầu hẻm.

"Anh định ra ngoài đón em."

Hàn Văn Hồng nhìn cô, sau khi dùng ánh mắt đánh giá, phát hiện cô không có chuyện gì mới yên tâm.

Cố Lệ liền cười nói:

"Em đi mua vài thứ nên mới trì hoãn thời gian, em không sao, em nghe chị Hồng Hà nói Vương Kiến Quốc cũng đã từ chức bán phòng ở dọn đi nơi khác rồi, em đoán là hắn ta chạy tới Hong Kong, anh không cần lo lắng cho em."

Chạy tới Hong Kong lời này là nhỏ giọng nói.

Nhưng nếu người đã chạy thì anh cũng không cần lại lo lắng nhiều. Hàn Văn Hồng nhớ lại những gì anh nghe được vào ngày hôm đó, tên Vương Kiến Quốc kia chính là tới bắt cóc vợ anh đi Hong Kong, nhưng tất nhiên vợ anh không có hứng thú.

Trước đó, Mẹ Hàn và cả Đại Bảo, Nhị Bảo đều tới, Hàn Văn Hồng đang ở phòng bếp nấu cơm, Đại Bảo liền hỏi:

"Ba ơi, mẹ con vẫn chưa tan làm sao? Trời tối rồi, bên ngoài có người xấu không?"

"Đừng lo lắng, bây giờ chúng ta đang ở trong thời đại hòa bình, ai dám làm càn?"

Mẹ Hàn sờ đầu cháu trai nói:

"Lệ Lệ thật không dễ dàng, đến giờ này rồi mà con bé vẫn chưa về."

Hàn Văn Hồng vẫn rõ giờ vợ mình tan làm:

"Hẳn là có chuyện gì đó bị trì hoãn, bình thường giờ này cô ấy đã về nhà."

Nói thì nói nhưng anh vẫn hơi cau mày, chẳng lẽ lại bị tên Vương Kiến Quốc kia quấn lấy?

Khi Cố Lệ về đến nhà, anh chưa kịp trả lời thì cô đã hét lên

"Đại Bảo, Nhị Bảo, mẹ đã về rồi."

Cố Lệ cũng ôm lấy thằng bé hôn lên mặt một cái:

"Có nhớ mẹ không? Mẹ rất nhớ các con, cuối cùng ba cũng đến đón mấy đứa trở về."

"Nhớ ạ!" Hàn Đại Bảo lại được mẹ hôn, vừa mừng vừa thẹn, trên khuôn mặt nhỏ tràn đầy ý cười.

Ôm đứa con trai của mình, trong lòng cô thực sự cảm thấy có một loại thỏa mãn, là cô sinh lại không cần cô sinh, nhưng đều đã lớn như vậy, thật tốt.

"Mẹ, mặc dù con đón mẹ vào thành phố để giúp con chăm sóc lũ trẻ, nhưng con cũng đưa mẹ vào để hưởng phúc, cũng không phải mỗi ngày đều ăn như thế này."

Cố Lệ cười, nói với Hàn Văn Hồng:

"Đều nấu hết đi."

Hàn Văn Hồng nói với mẹ mình:

"Mẹ, hôm nay Lệ Lệ về muộn như vậy là đặc biệt mua những thứ này, nhất định phải nấu khi chúng còn tươi mới ngon."

"Được." Mẹ Hàn cười gật đầu.

Cố Lệ nói với anh:

"Trong rổ có một miếng thịt, để lại một chút băm nấu cháo cho Nhị Bảo, còn lại đều xào đi, còn có nửa cân tôm, rất tươi, anh cũng nấu luôn."

"Sao lại nấu nhiều như vậy? Lão Thất đã xào trứng gà rồi."

Mẹ Hàn vội nói.

Cố Lệ lại cười hôn thêm một cái, đương nhiên còn có cả Nhị Bảo, cô ôm Nhị Bảo lên cao, Nhị Bảo rất vui, Cố Lệ hôn hai cái xong mới cười nói với mẹ Hàn:

"Mẹ, chúng ta về phòng trước đi."

"Đã một ngày không gặp."

Hàn Văn Hồng cầm lấy cái rổ trên tay vợ mình, nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô.

Cố Lệ không ngờ anh lại

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip