Chương 74: Nhị Bảo Tinh Ranh
Đại Bảo và Nhị Bảo đều chơi ở bên ngoài, bà Hàn vừa bóc đậu phộng vừa trông giữ hai đứa nhỏ.
Cùng lúc ấy, Cố Lệ mỉm cười dừng xe. Cố Quân cũng từ trên xe đi xuống. Vừa thấy mẹ, Đại Bảo và Nhị Bảo hai mắt đã sáng lên: "Mẹ!"
Cố Lệ liền giới thiệu với bà Hàn:
"Mẹ, đây là em gái của con tên Cố Quân."
"Dạ con chào thím."
Cố Quân mỉm cười chào hỏi với bà Hàn.
"Chào con gái, cháu xinh quá, xinh gái giống như chị Lệ Lệ vậy."
Bà Hàn nhiệt tình nói.
"Ánh mắt của thím thật tốt, chỉ có điều cháu kém hơn chị hai một chút thôi."
Cố Quân cười.
"Đều xinh đẹp, đều xinh đẹp."
Bà Hàn cười rồi nói:
"Vào nhà đi con."
Cố Quân vui vẻ vô cùng, bà Hàn cười nói:
"Vào nhà đi, Văn Hồng cũng đã nấu cơm xong rồi."
Hàn Văn Hồng gói sủi cảo, sủi cảo trứng gà rau xanh, và sủi cảo thịt nạc với rau xanh. Anh canh chuẩn thời gian để nấu nước. Vừa nhìn thấy vợ cùng em vợ trở về, anh chào hỏi với cô em vợ rồi tiếp tục làm sủi cảo.
"Chị, đây là Đại Bảo và Nhị Bảo sao? Lớn lên thật đẹp trai."
Cố Quân chuyển mắt nhìn về phía hai đứa cháu ngoại trai.
"Đại Bảo, Nhị Bảo, dì là dì út của hai đứa."
Cố Quân nói.
Đại Bảo và Nhị Bảo cũng không biết cô là ai, dù sao trước kia tụi nó vẫn ở dưới quê, cho dù Hàn Văn Hồng có nghỉ cũng chỉ đưa cả hai vào trong thành phố chơi, rất ít khi đi đến nhà ngoại. Hoặc có khi đến thì Cố Quân cũng không có ở nhà, cô ấy đã sớm đến xưởng quần áo để làm việc, nên hai anh em hiển nhiên không biết người dì nhỏ này.
"Dì út là gì vậy ạ?"
Đại Bảo không hiểu, Nhị Bảo thì trực tiếp mặc kệ dì út cứ ôm lấy mẹ mình.
Hàn Đại Bảo giật mình, đây là em gái của mẹ đó.
"Cháu chào dì út ạ."
Cố Lệ mỉm cười ôm lấy Nhị Bảo hôn một cái, khiến cho đứa nhỏ kia tủm tỉm cười, rồi cô mới nói với Đại Bảo:
"Dì út chính là em gái của mẹ, mấy đứa phải gọi dì út."
"Đại Bảo ngoan, một mao tiền này dì cho cháu mua kẹo ăn nha."
Cố Quân đưa cho thằng bé một mao tiền xem như quà gặp mặt.
Hai mắt Đại Bảo sáng lên, nhìn về phía mẹ mình, Cố Lệ nói:
"Con nhận của dì út đi."
Hàn Đại Bảo liền nhận lấy tiền, nói với dì út những câu như bôi mật vào miệng:
"Cháu cảm ơn dì, dì út thật tốt."
"A, a." Nhị Bảo ở trong lòng mẹ mình lúc này cũng vươn tay về phía dì út.
Cố Quân vui vẻ vô cùng:
"Nhị Bảo cũng biết đòi tiền sao? Dì út không có nhiều tiền, chỉ có một mao thôi."
Hàn Nhị Bảo nhìn thấy tiền trong tay của dì út, liền nhận lấy rồi nắm trong tay, nét không vui trên khuôn mặt cũng chuyển sang xán lạn, chỉ có điều thằng bé vẫn muốn mẹ mình hơn, không muốn dì út.
Một mao đã muốn ôm thằng bé? Dì út nghĩ đẹp quá rồi.
Hàn Nhị Bảo nhất thời nhíu mày, tỏ vẻ nghĩ dì út cũng không tốt lắm, thằng bé ôm cổ mẹ mình cũng không thèm nhìn cô ấy nữa.
"Còn nhỏ mà lanh ghê."
Cố Lệ cười mắng.
Cố Quân buồn cười:
"Nào Nhị Bảo ơi, Nhị Bảo à cái này là của cháu nè, nhưng có điều cháu phải để dì ôm một cái nha."
"Cái miệng nhỏ nhắn này thật giống mẹ của cháu."
Cố Quân nhéo nhẹ khuôn mặt của cháu trai.
Cố Lệ cũng vừa rửa mặt và rửa tay, Cố Quân tặng cho chị mình một ngón cái, nhỏ giọng nói:
"Chị, chị giỏi thật đó."
"Dạ."
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền