Chương 76: Là Ai Có Lỗi
Cơm nước xong, Cố Quân liền chủ động nhận lấy việc rửa chén. Sau khi xong xuôi, cô chào tạm biệt mọi người để trở về.
"Dì út của tụi nhỏ, nếu cháu có rảnh thì cứ đến đây ăn cơm nha."
Bà Hàn cười gật đầu với Cố Quân.
Cố Quân đáp:
"Dạ thím, hôm nay mẹ cháu gọi chị và anh rể cùng Đại Bảo, Nhị Bảo đến ăn cơm, thím cũng đừng làm gì, đến lúc đó lại đi cùng đến nhà cháu nha."
Bà Hàn xua tay:
"Để chị cháu với anh rể cùng hai đứa nhỏ qua đó là được rồi, thím không đi đâu, trong nhà vẫn còn đồ ăn, thím ở nhà làm chút đồ ăn là được rồi."
Cố Quân lúc này mới nói lời tạm biệt với hai đứa cháu trai. Đại Bảo và Nhị Bảo cũng vẫy tay tạm biệt dì út, bởi dì út vẫn luôn rất tốt và còn cho tụi nó tiền!
Cố Quân ra về, Cố Lệ liền hỏi:
"Em có cần chị gọi anh rể đưa em về bên đó không?"
"Không cần đâu chị, em tự mình về được mà, cũng không phải quá xa, buổi chiều chị còn đi làm nữa, chị đi nghỉ ngơi đi."
Cố Quân nói lời tạm biệt với Cố Lệ, rồi mới rời đi.
"Quay về phòng ngủ nào."
Cố Quân vừa khuất bóng, Cố Lệ liền nói với hai anh em Đại Bảo, Nhị Bảo.
Hàn Văn Hồng xen vào:
"Hai đứa qua ngủ với bà nội đi."
Nghe vậy, Cố Lệ nhìn chồng, dò xét:
"Anh thật sự sửa đổi?"
Cô nói tiếp:
"Anh đừng lừa em, trước kia trở về anh cũng không nở nụ cười nào với em, em còn phải dỗ dành anh, em không có rảnh đâu. Còn nữa, nếu trước đây em không cảm thấy không thể tiếp tục sống như vậy nữa, chủ động làm hòa với anh, thì anh còn muốn căng thẳng với em bao lâu nữa?"
Hàn Văn Hồng nghe vậy lập tức cảm thấy ân hận. Anh suy nghĩ kỹ càng, dường như trước kia không phải vợ chán ghét anh, mà chính là cảm giác xa lạ khiến cô không được tự nhiên. Hóa ra, người không đúng chính là anh.
Hàn Văn Hồng bảo hai con ra ngoài nói chuyện với bà nội, để vợ của mình quay về phòng nghỉ ngơi trước. Nhưng Cố Lệ vẫn bế Nhị Bảo vào trong. Nhị Bảo đã thức dậy từ sáng sớm cho đến lúc này, sau khi ăn uống no say tất nhiên sẽ buồn ngủ. Thằng bé làm nũng với mẹ một lúc rồi ngủ thiếp đi.
Trong lúc đó, Hàn Văn Hồng vẫn còn đang suy nghĩ, anh bước vào phòng, ngập ngừng sửa lời:
"Vợ, không phải, là do em không để ý đến anh."
Anh sao có thể không để ý đến vợ mình? Rõ ràng là do vợ anh không để ý đến anh mà!
"Giữa ban ngày anh làm gì vậy!"
Sắc mặt Cố Lệ đỏ lên khi thấy chồng mình.
Hàn Văn Hồng nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp của vợ, cơn ghen nổi lên, anh hỏi:
"Em mau nói cho anh biết, đã có bao nhiêu người làm mai mối cho em?"
"Em đếm cũng không hết."
Cố Lệ lầm bầm đáp.
"Vậy vì sao anh không biết?"
Hàn Văn Hồng híp mắt nhìn cô.
Cố Lệ quay mặt sang nơi khác, ấm ức nói:
"Anh hàng năm đều ở bên ngoài không có ở nhà, vợ của anh bị người ta lừa đưa đi anh cũng không biết, ngày thường trở về cũng không nở được một nụ cười, cũng không tâm sự gì với em, vừa về đến đã vội vàng đi, em lấy chồng thế nhưng kết hôn với sự cô đơn, còn nói sao anh không biết."
Cố Lệ tiếp tục: "Em sao có thể không để ý đến anh? Em chỉ là giận dỗi, cũng có chút lạ lẫm. Ai kêu anh một tháng mới về nhà được hai ba ngày, hai ta từ gặp mặt
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền