Chương 91: Đầu Cơ Tích Trữ
Ngày hôm sau trời còn chưa sáng, Cố Lệ đã rời giường.
"Mẹ, con có chút việc phải đi ra ngoài một chuyến."
Cố Lệ nhỏ giọng nói với bà Hàn.
"Chuyện gì mà đi vào lúc này?"
Bà Hàn nhìn con dâu hỏi.
"Mẹ, là con."
Cố Lệ nghe được tiếng động trong phòng, thấp giọng nói.
"Mẹ, con nói thật với mẹ, vậy mẹ có sợ không?"
Cố Lệ nhìn bà nói.
Bà Hàn thấy con dâu như vậy, tim bà cũng đập chậm một nhịp, bốn chữ 'đầu cơ tích trữ' hiện ra trong đầu bà, lúc này ngoại trừ chuyện này ra thì bà không thể nghĩ đến chuyện nào khác.
"Lệ Lệ, vậy con phải cẩn thận!"
Tuy bà Hàn lo lắng, nhưng cũng chỉ có thể nói lời này.
Cái con bé ngốc Lệ Lệ này, trong nhà cần cô làm việc mạo hiểm như vậy sao?
Bà Hàn cũng không ngủ được nữa, lúc này mới có bốn giờ rưỡi, vẫn còn sớm để làm bữa sáng, bà Hàn ngồi trong phòng của mình. Phòng của bà Hàn không đóng cửa, khi con trai về nhà bà sẽ đóng, nhưng khi con trai không ở nhà bà sẽ không đóng cửa.
Trong lòng đầy sự lo lắng, bà cũng không ngờ Lệ Lệ còn có thể làm chuyện đầu cơ tích trữ này, hèn chi trứng gà trong nhà, mỡ và thịt đều không thiếu.
Cố Lệ biết mẹ chồng chắc chắn sẽ quan tâm về việc này, nhưng cô không thể nghĩ nhiều về điều đó. Cùng sống dưới một mái nhà, mẹ chồng của cô sớm hay muộn cũng sẽ biết cô đầu cơ tích trữ, cho nên ngay từ đầu cô cũng không muốn gạt mẹ chồng, nhất định phải nói chuyện này với bà, tránh cho bà cụ suy nghĩ sai lệch.
Cố Lệ đi ra ngoài. Đạp xe đạp ra bên ngoài thành phố, lúc này Cố Lệ thật sự có chút hơi sợ, nhưng vẫn không do dự chút nào, cô mua năm nghìn cân gạo và ba trăm cân trứng gà rồi giấu đi.
Hàn Văn Hồng đi rồi, điều kiện ăn uống của gia đình cũng giảm xuống. Tất nhiên điều kiện ở nhà vẫn rất tốt, nhưng hiện tại ở thời này mỗi ngày đều ăn thịt cá là không có, cho nên ăn uống rất đạm bạc.
Có thể ăn đơn giản một chút cũng không sao, hơn nữa cô cùng thằng bảy đều có công việc, mà thằng bảy còn có trợ cấp công việc gì nữa, tiền bao nhiêu đó cũng đủ dùng. Chỉ có điều, Đại Bảo và Nhị Bảo đều cần phải bổ sung thêm chút dinh dưỡng, chẳng hạn như sữa, đây là thứ mà hai anh em phải uống hằng ngày.
Cố Lệ nói lời cảm ơn với cô giáo:
"Hôm nay cảm ơn cô."
"Không cần khách sáo, đều là chuyện nên làm."
Cô giáo mỉm cười nói.
"Mẹ của tiểu Mã đến rất sớm, cho nên các bạn đã về hết rồi."
Đại Bảo nói.
"Hôm nay mẹ có hơi bận nên đến trễ, nhưng sau này mẹ sẽ cố gắng đến đón Đại Bảo sớm một chút nhé."
Cố Lệ cười nói.
"Dạ." Đại Bảo hài lòng đáp lời mẹ.
Hàn Đại Bảo cũng nói lời tạm biệt với giáo viên, thằng bé ngồi lên yên sau xe đạp của mẹ mình và bắt đầu kể cho mẹ nghe những chuyện đã xảy ra ở lớp mẫu giáo ngày hôm nay. Hôm nay là ngày đầu tiên thằng bé đến lớp mẫu giáo, cái gì cũng mới lạ, với lại đừng thấy thằng bé chỉ một mình đến đây, nhưng từ nhỏ thằng bé ở quê đã được bà Hàn nuôi thả nên thằng bé không sợ người lạ chút nào. Thích ứng rất nhanh.
Sau khi về nhà, Đại Bảo cũng rất xem trọng túi vải của mình nên cất rất cẩn thận, mọi người đều ghen tị với nó khi nó có một cái túi vải như vậy đó, túi vải này giống như người lính
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền