Chương 100: Tới nhà Mạnh Sĩ Huyên (1)
Đang ăn, Ô Đào đột nhiên nhớ đến Lạc Tái Lâu.
Anh ta đưa bé về nhà rồi lập tức rời đi, mình thì được vào trong nhà, có mẹ nấu cơm, có cháo mồng tám tháng chạp nóng hôi hổi để ăn, nhưng còn anh ta thì sao, anh ta về đến nhà nhất định sẽ chẳng có cháo mồng tám tháng chạp mà ăn.
Ô Đào bỗng động lòng, bé rất muốn gọi anh ta tới để cùng ăn cháo mồng tám tháng chạp.
Nhưng khi bé ngẩng đầu lên nhìn mẹ, trong lòng chợt nhận ra, đó cũng chỉ là suy nghĩ vớ vẩn của mình mà thôi.
Nếu nói chuyện ấy với mẹ, chắc chắn bà sẽ tra khảo, chất vấn rồi mắng mỏ bé sao ai cũng dẫn về nhà.
Bé và Lạc Tái Lâu cũng không phải là thân thiết, cũng chỉ là tối nay mới nói chuyện, bé không thể...
Ô Đào chậm rãi húp một ngụm cháo mồng tám tháng chạp, bé nhớ đến một từ trong sách, gọi là hèn nhát.
Vì không thân thiết với Lạc Tái Lâu, vì không dám xin mẹ, vì không biết có nên mời anh ta đến ăn cháo mồng tám tháng chạp hay không, nên bé đã ngậm miệng một cách hèn nhát, không dám nói một lời.
Lúc này, Ninh Diệu Hương mang bát tới, múc cho cả ba thanh viên trong nhà.
Ô Đào và Thanh Đồng cũng đã rửa tay sạch sẽ, mỗi người bưng một bát, thực ra bây giờ trên người vẫn còn mang theo hơi lạnh, cảm giác lạnh buốt khi ở bên ngoài sẽ không dịu ngay đi được.
Húp một ngụm cháo nóng hổi, hương thơm ấm áp ngọt ngào tràn ngập khắp cơ thể, chẳng mấy chốc toàn thân đã nóng nên, lỗ chân lông nở ra thoải mái.
Sau khi qua ngày mồng tám tháng chạp, chớp mắt liền tới tết, trước khi ăn tết chắc chắn phải qua kỳ thi. Vốn dĩ chuyện về thành tích này, mọi người đều chả thèm để ý, trong 5 năm học ở trường học, cũng đã hai năm rưỡi học tiểu học rồi tốt nghiệp, cố gắng học còn phải luyện tập, nếu không cố gắng thì biết được mấy chữ chứ, hiện giờ bản thân cũng được xem là biết chữ, lại còn biết tính toán, thật sự rất tốt. Nói là kỳ thi, bạn học trong ban có chút lo lắng, rồi lại giống như không quá lo lắng, dù sao mọi người đều là cứ như vậy qua, cứ tùy tiện mà thi thôi.
Ô Đào lại rất coi trọng, bé biết bản thân mình cũng người khác không giống nhau, người khác có khả năng là cha mẹ bắt buộc đi học, đối với những người đó mà nói, đi học chỉ để ứng phó cha mẹ, nhưng bản thân bé là liều mạng mới được đi học.
Bé phải thi tốt, hơn nữa là bắt buộc thi tốt.
Cũng may lúc này, ngữ văn của bé đã có tiến bộ rất lớn, chữ viết ra cũng không tệ, rất nhiều chữ đã có thể viết ra hình ra dáng, thậm chí bé học xong còn có thể viết bài văn.
Bé đối với số học thì rất tự tin, tư tưởng phẩm đức chắc chắn không thành vấn đề, ngữ văn cũng có thể nắm chắc.
Có điều làm Ô Đào không ngờ tới chính là, ngày đó khi về đến nhà, Ninh Diệu Hương thế mà hỏi bé:
"Con học thế nào?"
Ô Đào:
"Khá tốt, con cảm thấy toán học của con có thể làm được 5 phần, ngữ văn có lẽ được 4 phần, tư tưởng phẩm đức đoán chừng có thể 4 phần."
Đây là Ô Đào đoán.
Bé cảm thấy bản thân không có thể 5 phần đâu, nhưng bé không dám nói như vậy, sợ vạn nhất không thi được 5 phần người khác sẽ chê cười.
Ninh Diệu Hương nghe xong, cũng rất vừa lòng: "Nếu con quyết định đi học, phải học cho thật tốt,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền