Chương 107: Kiểm tra cuối kì. (3)
Như lẽ thường, bất kì đứa trẻ con nào cũng đều thích Tết, với những nhà gia cảnh khó khăn, tuy không có nhiều tiền nhưng những ngày thường sẽ tiết kiệm một chút tiền, để Tết đến vẫn có những món ăn đơn giản như thịt lợn hầm hành tây, bánh ngọt, ...
Chỉ còn vài ngày nữa là đến giao thừa, sự náo nhiệt của ngày Tết đã làm Ô Đào quên bớt đi mong muốn được đi xe đạp.
Đêm giao thừa, đám trẻ con vui hơn hẳn ngày thường, lúc này cũng chẳng thèm nhặt than nữa, chỉ tập trung vui đùa.
Huân Tử tháo gỡ tất cả pháo nhỏ màu đỏ trong nhà, sau khi tháo dỡ hết thuốc súng bên trong, anh nói rằng muốn làm một quả pháo hoa lớn, vì thế anh quyết định chôn nó trước cửa nhà, sau đó bắt đầu đào đất.
Ô Đào tỏ ra khá thích thú với pháo hoa, bé nói:
"Vậy anh hãy làm cho tốt đi, đừng có ngẩn người nữa."
Năm ngoái anh ấy cũng từng nói sẽ bắn pháo hoa, nhưng sau đó pháo hoa lại không bắn ra được.
Huân Tử tràn đầy tự tin:
"Đừng lo lắng, lần này nhất định sẽ thành công!"
Gần đây anh ấy cũng được mẹ cho đi học, anh cảm thấy rất buồn chán, may mà mấy ngày nữa được nghỉ hè, anh lại bắt đầu được vui chơi.
Ô Đào đang muốn giúp anh đào đất, nhưng mẹ bé bỗng gọi vào làm sủi cảo nên bé chạy vào trong bếp giúp mẹ.
Sủi cảo có thịt lợn và cải trắng, Tết đến nên Ninh Diệu Hương chấp nhận bỏ ra mua 3 đồng tiền thịt lợn, có thể làm được mấy cái to.
Sau khi cho sủi cảo vào nồi, Ninh Diệu Hương cho Ô Đào ra ngoài chơi một lúc nhưng Ô Đào không muốn đi chơi nên bé lấy sách ra đọc.
Một lúc sau, sủi cảo trong nồi đã chín, tỏa ra mùi thơm đặc biệt làm bé bỗng thấy đói bụng.
Ninh Diệu Hương bưng một bát sủi cảo, đặt lên trên bàn thờ, sau đó lẩm bẩm gì đó, thấy mẹ, cả Thanh Đồng và Ô Đào đều cùng nhau tới khấn.
Thanh Đồng có chút không kiên nhẫn:
"Sao không thắp hương từ sớm chứ?"
Còn Ô Đào thì ngoan ngoãn quỳ lạy.
Đang quỳ lạy thì lại nghe thấy tiếng mẹ tụng kinh, nghe không rõ nhưng bé biết chắc mẹ bé đang cầu xin phật tổ phù hộ điều gì đó.
Trên đời này có phật tổ và thần tiên không? Ô Đào không biết, nhưng bé nhớ lại giấc mơ của mình.
Trước đó, ba của Mạnh Sĩ Huyên đã giữ đúng lời hứa, mua cho bé một chiếc xe đạp. Logo có hình một cánh chim bồ câu đang bay, đây là một thương hiệu xe nổi tiếng, phải có vé công nghiệp mới mua được. Nghe nói những người đã kết hôn phải tích cóp rất lâu mới có vé này, vậy mà ba của Mạnh Sĩ Huyên đã nói là mua ngay.
Sau khi có xe, Mạnh Sĩ Huyên liền rủ Ô Đào và Vương Bồi Hâm cùng đi đạp xe.
Ô Đào lại chưa biết đi xe, bé cũng có chút sợ sệt, nhưng Mạnh Sĩ Huyên động viên bé cứ mạnh dạn thử sức, bảo rằng lúc đầu có thể sẽ bị ngã, nhưng chỉ cần ngã vài lần là sẽ quen ngay thôi.
Vương Bồi Hâm còn lớn tiếng cổ vũ từ phía sau:
"Đừng sợ Ô Đào, có mình bảo vệ cậu ở phía sau! Cứ yên tâm mà đạp đi!"
Thấy hai bạn nhiệt tình như vậy, Ô Đào cũng mạnh dạn ngồi lên xe và bắt đầu đạp.
Thật bất ngờ, bé đạp được ngay.
Tuy nhiên, vì đang tập trung đạp xe nên bé không nhìn thấy hai bạn phía sau, có chút lo lắng, liền gọi lớn:
"Sĩ Huyên, Bồi Hâm, hai cậu đang ở đâu vậy?"
Ngay sau đó, bé nghe thấy tiếng Mạnh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền