Chương 109: Kiểm tra cuối kì. (5)
Mùa đông đến, mỗi nhà đều treo lên cửa một tấm vải bông lớn để tránh gió, có thể hơi cũ kĩ một chút nhưng có lẽ nhà nào cũng có. Chỉ duy nhất ngôi nhà của Lạc Tái Lâu là không có. Gió lạnh thổi qua cửa sổ, trực tiếp vào thẳng trong nhà. Cạnh nhà có một số đồ lặt vặt chất đống, hộp than, gạch vỡ, còn có một số đồng sắt vụn chắc anh ta mới nhặt được.
Ô Đào gọi nhỏ một tiếng qua cửa:
"Anh Lâu, anh có ở nhà không?"
Bên trong liền đáp một tiếng, sau đó Lạc Tái Lâu đi ra mở cửa. Anh ta đang đội một chiếc mũ len và mặc một chiếc áo khoác cũ, nhìn thấy Ô Đào thì vô cùng kinh ngạc.
Ô Đào liền nói:
"Không có gì đâu, em cũng đột nhiên nhớ ra chuyện này. Lúc đến đây em cứ sợ rằng sẽ không tìm được nhà của anh. Cũng may là tìm được rồi!"
Đứa bé đưa tay chỉ đến đằng trước, theo tầm mắt Ô Đào nhìn đến, đứa bé nói:
"Chị đi qua bên kia, có cái cửa in hình ánh trăng, ở trước cửa có cái mành là nhà anh ta."
Ô Đào cảm ơn đứa trẻ và lập tức đi đến, đúng là liếc mắt qua đã nhìn thấy ngôi nhà có cửa in hình ánh trăng.
Vì còn muốn mau chóng về nhà học bài, nên bé lấy trong giỏ tre ra một hộp cơm:
"Cái này là nhà em làm, anh ăn thử đi, ngon lắm đó."
Lạc Tái Lâu vẫn không phản ứng gì, chỉ sững sờ nhìn Ô Đào.
Ô Đào bị nhìn như thế liền thấy hơi xấu hổ, bé giải thích:
"Không phải anh nói không có ăn Tết sao, em sợ anh cũng không có sủi cảo, sủi cảo của nhà em rất ngon, em đã nói với mẹ rồi mang đến cho anh một ít, cũng không nhiều lắm, anh mau ăn đi."
Lạc Tái Lâu cầm lấy hộp cơm, trầm mặc một chút rồi nhìn về phía Ô Đào:
"Cảm ơn em, Ô Đào, không ngờ còn mang sủi cảo đến cho anh nữa."
Vừa nói, bé vừa cười:
"Anh chắc cũng chưa làm sủi cảo đúng không?"
Lạc Tái Lâu đáp:
"Không đâu, anh cũng không biết làm. Vốn dĩ muốn sang nhà hàng xóm xin mấy cái nhưng em cũng đã đến cho rồi, thật may quá, anh cũng có sủi cảo ăn. Tết được ngồi ăn sủi cảo là quá tốt rồi."
Ô Đào nói:
" Vậy là tốt rồi. Ăn sủi cảo phải ăn nóng, anh mau ăn ngay đi, em phải về đây."
Lạc Tái Lâu hỏi bé:
"Bây giờ em phải về luôn sao?"
Ô Đào đáp:
"Vâng, em phải trở về học bài nữa."
Lạc Tái Lâu ngạc nhiên hỏi bé:
"Đang nghỉ Tết mà em vẫn học bài sao?"
Ô Đào sốt sắng nói:
"Đương nhiên rồi, em đi học muộn hơn những người khác, nên phải cố gắng lắm mới bắt kịp. Nếu không tranh thủ thời gian này để học chỉ sợ sẽ không theo được mất!"
Lạc Tái Lâu nghĩ cũng có lí, liền nói:
"Vậy em mau về nhà học bài."
Sau khi trở về nhà, bé bắt đầu đọc sách. Trong nhà bé bây giờ đang có vài quyển sách chưa đọc, hai quyển mượn của Diệp Uẩn Niên, còn có một số quyển mượn của Mạnh Sĩ Huyên và Vương Bồi Hâm. Khi mọi người cho mượn sách, bé đều nhận lấy hết. Bé biết mình tham lam, muốn xem càng nhiều càng tốt, để biết thêm về thế giới bên ngoài. Hiện tại, bé vẫn chưa giỏi toán học, cũng không giỏi ngoại ngữ, càng không biết những đại sứ nước ngoài là thế nào. Nhưng tất cả những điều này, bé đều muốn hiểu. Càng đọc nhiều sách, bé càng nhận ra kiến thức mình còn quá hạn hẹp.
Thật ra, trước đó Ô Đào muốn đến chơi với Diệp Uẩn Niên, muốn hỏi anh ấy
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền