Chương 25: Căn nhà đỏ trường đại học Bắc Kinh (2)
Bởi vì thế, cho đến ngày hôm sau, Ô Đào như một quả bóng cao su được bơm đầy hơi, cả người tràn đầy khí thế. Bé chạy hết nơi này đến nơi khác nhặt lõi than đá. Rồi tới chiều hôm đó, bé lấy hết lõi than đá nhặt được hai ngày ra rây, nhặt những mẩu than còn tốt, đặt vào trong sọt tre, chuẩn bị mang đi thị trường phế phẩm để bán.
Thị trường phế phẩm nằm ở bên thành, ven bờ sông đào, được vây quanh bằng hàng rào gỗ. Bên trong, phế phẩm chất thành đống, từ nồi sắt lớn rỉ sét, vành xe đạp, săm lốp đen nhánh, đến khung bánh xe, dây thép, radio hỏng, và cả những chiếc xe đạp tả tơi.
Lúc này, thị trường phế phẩm đã khá đông người, ai nấy đều mang theo đồ đạc, nhìn ngang ngó dọc, vô cùng cẩn thận. Trước kia, Ô Đào đã nhiều lần đến đây. Thị trường này thực chất là nơi mua bán những món đồ lượm lặt hoặc đôi khi là đồ trộm được. Ở đây, người ta mua bán không cần tem phiếu, chỉ cần tiền là được, thậm chí có thể trao đổi hàng hóa cho nhau mà không ai quản lý, bởi vì những hoạt động này không bị coi là tư bản chủ nghĩa.
Huân Tử từng nói, vì đồ mua bán đều là phế phẩm, nên việc mua bán phế phẩm đương nhiên chẳng ai thèm để ý! Ô Đào cảm thấy Huân Tử nói rất thú vị, phế phẩm cũng có thể là bảo vật, dù sao thì mọi thứ đều có thể trở thành phế phẩm mà.
Bé tìm một góc khuất, đặt sọt tre xuống. Bé không gào thét rao hàng, chỉ lặng lẽ ngồi chờ. Thời buổi này, nhà nào cũng cần than đá, thế nên khi thấy một cô bé nhỏ nhắn như Ô Đào ngồi im lặng bên cạnh sọt lõi than đá vừa to vừa sáng, ai cũng nhận ra đây là than được nhặt nhạnh cẩn thận từ tro bếp.
Chỉ lát sau, một bà lão tiến đến hỏi giá. Ô Đào do dự một chút rồi nói: "Tám xu ạ."
Bà lão nhìn sọt than, có vẻ chê đắt: "Tám xu thì bà không mua đâu." Nói rồi, bà bỏ đi.
Ô Đào hơi thất vọng. Trước kia, khi nhặt lõi than đá, bé thường chỉ kiếm được ba xu, nếu nhặt được loại tốt thì may ra được bốn xu. Lần này là thành quả của hai ngày trời, bán tám xu mà vẫn bị chê đắt. Nếu cứ thế này, chắc chắn bé sẽ không bao giờ có đủ mười đồng.
Thấy vậy, một bác gái đứng gần đó lên tiếng: "Than của cháu tốt đấy, nhưng dì thì không thiếu. Hay là cháu bán lẻ từng cục đi, mặc kệ bà già kia nói gì!"
Ô Đào mím môi, gật đầu, tiếp tục chờ đợi. Trong lúc đó, bé nhớ tới những lời người ta nói trong mơ. Họ bảo gia cảnh bé không tốt, số phận bé đã định đoạt, cuộc đời bé chẳng có cơ hội nào. Bé thật sự muốn cho họ thấy gia đình bé không hề tệ. Mẹ bé không biết chữ, không muốn bé đi học, nhưng chẳng phải mẹ đã hứa sẽ cho bé đi học nếu bé kiếm đủ mười đồng sao? Anh trai bé cũng không thích sách vở, cảm thấy ra ngoài chơi thú vị hơn, nhưng chẳng phải anh đã lấy tiền riêng ra giúp bé đó sao?
Bé liền cảm động, nghĩ thầm tuy rằng Thanh Đồng không rõ vì sao bé lại nhất quyết muốn đi học đọc sách, nhưng cũng âm thầm giúp đỡ bé. Bé đoán rằng đây là tiền riêng của Thanh Đồng, có thể tích cóp nhiều như vậy, chắc là đã tích cóp cũng được khá lâu rồi đây, không nghĩ vì sao hiện tại đều cho bé.
Ngực bé nóng lên, mắt cũng rưng rưng. Bé như vậy cũng tốt mà, thế nào cũng nỗ lực đi học đọc sách, nhất định phải làm người như thế nào mà không thể làm người khác chê cười mà nhìn bản thân mình!