Chương 353: Ngủ rồi (4)
Sáng hôm sau, Ô Đào đến công ty, hiển nhiên cảm thấy bầu không khí không đúng. Xe hoa hồng tối hôm qua thực sự gây chấn động. Mọi người nhìn cô bằng ánh mắt tò mò, nhưng không dám công khai nhìn chằm chằm cô, chỉ có len lén nhìn. Khi cô nhìn đến thì mọi người nhanh chóng nhìn đi chỗ khác.
Mãi cho đến buổi chiều, thư ký cẩn thận vào phòng làm việc và mang theo một tờ báo:
"Giang tổng, cô xem này, có đúng không-"
Ô Đào xem qua thì thấy đó là một tờ báo của ngành máy tính. Trên mặt báo viết về cuộc phỏng vấn độc quyền với Diệp Uẩn Niên, đề cập đến quan điểm của anh về sự phát triển của công nghệ máy tính ở Trung Quốc. Tất nhiên, cũng có đề cập đến một số vấn đề cá nhân của anh.
Anh nói rằng mình đã có bạn gái, và trực tiếp đề cập rằng người bạn gái đó là Giang Ô Đào, phó chủ tịch của công ty Khoa học kỹ thuật Tam hợp.
Tối hôm đó, sau khi Diệp Uẩn Niên bị Ô Đào đuổi ra ngoài, anh trở lại chỗ ở với tâm trạng phức tạp.
Còn Ô Đào, sau khi đuổi anh ra, cô "Loảng xoảng" một tiếng đóng cửa lớn lại, sau đó dựa lưng vào cửa lớn, bất đắc dĩ mà che lại khuôn mặt đang nóng bừng.
Cô quyết định về sau nhất định phải ít nói những lời đó, vì sao cô lại muốn nói những lời đó chứ? Vì sao lại muốn thảo luận cái đề tài này với anh cơ chứ!
Thực ra, trước khi bị đuổi, cuộc trò chuyện giữa hai người đã diễn ra như sau:
Diệp Uẩn Niên nhướng mày, đột nhiên nghi ngờ nói:
"Tại sao em lại cho rằng như vậy, em nhìn thấy ai như vậy sao? Tại sao lại như vậy?"
Ô Đào cắn môi, nhỏ giọng nói:
"Trước kia mấy đứa trẻ ở trong đại tạp viện của chúng em đều là mang quần hở đũng, bọn họ cứ như vậy..."
Khi cô còn nhỏ nhìn thấy là như thế này, cô nhận định đàn ông con trai đều là sẽ như thế này, cho dù có trưởng thành, chắc là cũng cảm thấy nên là như vậy, chẳng sợ ngẫu nhiên đọc sách nhắc tới một ít phương diện này, cô cũng không quá mức để ý phân tích, vẫn là đương nhiên mà cho rằng hẳn là như vậy!
Ai biết, thì ra căn bản không phải như vậy!
Nhưng cái này có thể trách cô sao, làm sao cô có thể tự mình tưởng tượng ra con trai sau khi lớn lên sẽ trở thành cái dạng gì chứ?
Diệp Uẩn Niên liền nắm tay ngón tay cô, lẩm bẩm:
"Trẻ em trong đại tạp viện của em ở tại sao, tại sao lại như vậy..."
Lúc sau anh đột nhiên cắn răng:
"Chuyện cũng đã qua nhiều năm như vậy, em còn có thể nhớ khi nhỏ bọn họ có bộ dạng như thế nào? Em nhớ rõ chính là ai sao?"
Ô Đào đáp:
"Cái này cũng không phải là nhớ rõ như vậy, đây là nhận thức, bọn họ khi còn nhỏ đều mang quần hở đũng, khi còn nhỏ em nhận thức là như vậy, em cho rằng tất cả đều sẽ như vậy nha!"
Giống như khi còn nhỏ lúc đi vườn bách thú nhìn thấy một con voi, phát hiện bộ dạng của voi là như thế nào, sau khi lớn lên vẫn nhớ rõ cái vòi dài như cũ, cô chỉ là nhớ kỹ bộ dáng con voi, cũng không phải là thật sự nhớ kỹ bộ dạng của con voi như thế nào!
Ngữ khí của Diệp Uẩn Niên liền trở nên chua chát:
"Vậy thì cũng không được, em còn nhớ rõ cái dạng khi còn nhỏ của bọn họ là gì."
Anh nghĩ nghĩ: "Không được, anh phải làm cho em nhớ kỹ anh, mà không phải là bọn họ, nếu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền