Chương 363: Trò Chơi Nhỏ (3)
Ô Đào ngẩng đầu nhìn thấy Diệp Vấn đứng trước cửa sổ sát đất. Phía nam có mây đen lơ lửng, nhìn trời có vẻ như sắp mưa, mây đen cuồn cuộn phủ lên đường phố Trung Quan Phổ rộng lớn. Cô nghe thấy Diệp Vấn nói:
"Em có thường đứng đây nhìn ra bên ngoài không?"
Ô Đào đáp:
"Thỉnh thoảng thôi."
Diệp Uẩn Niên hỏi:
"Đây là góc nhìn từ lâu của em đi."
Ô Đào gật đầu: "Đúng vậy."
Diệp Uẩn Niên:
"Anh chỉ tò mò."
Ô Đào:
"Anh tò mò cái gì?"
Diệp Uẩn Niên:
"Anh tự hỏi khi anh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đầy sao tại Thung lũng Silicon, Hoa Kỳ thì trong ánh mắt em đang nhìn cái gì?"
Cô chợt nhận ra rằng khi anh ngẩng đầu nhìn lên những vì sao, chắc hẳn anh đang nghĩ đến chính mình.
Lúc này Diệp Uẩn Niên đi tới bàn của cô, nghiêm túc nhìn bàn làm việc của cô và những thứ trên bàn, thậm chí cả quả táo nhỏ để trang trí cũng không bỏ qua:
"Em thấy cái này có đẹp không?"
Ô Đào:
"Không hẳn, đây là thư ký để, có lẽ là từ nhà cung cấp đưa đến."
Anh nghịch quả táo trang trí rồi gọi: "Ô Đào"
Ô Đào: "Ơi?"
Diệp Uẩn Niên:
"Bây giờ chúng ta có thể nói về chuyện của chúng ta không?"
Cô có chút ngoài ý muốn:
"Anh nói đi."
Diệp Uẩn Niên dùng đôi mắt đen của mình nhìn chăm chú vào cô:
"Em không thích chuyện tối hôm qua sao?"
Ô Đào đỏ mặt:
"Nói vớ vẩn gì thế?"
Diệp Uẩn Niên:
"Nhưng anh rất lo lắng, anh luôn cảm thấy có khả năng tối hôm qua mình đã làm không tốt."
Ô Đào dứt khoát nói: "Không phải."
Diệp Uẩn Niên:
"Nhưng em lại muốn anh tránh xa em."
Ô Đào tránh ánh mắt của anh nói:
"Em không có ý đó."
Diệp Uẩn Niên im lặng nhìn cô.
Ô Đào cảm thấy chột dạ:
"Thật ra không có ý gì khác, hôm nay em cũng tình cờ có lái xe, em nghĩ không nhất định phải nhờ đến anh đi đón, trước kia em cũng luôn tự đi về như vậy. Còn việc anh nói đứng ở đầu ngõ chờ, thì anh cứ chờ, em cũng không nói là anh không được chờ."
Diệp Uẩn Niên lại không nói lời nào, cứ như vậy an tĩnh nhìn cô.
Cô càng thấy chột dạ hơn, hít một hơi thật sâu, cắn răng bất đắc dĩ nói:
"Không có chuyện gì, anh có thể đến đón em, anh cũng có thể đợi em ở đầu ngõ, nhưng em hi vọng ..."
Cô nhìn anh.
Anh nhấp môi:
"Hy vọng cái gì?"
Ô Đào đỏ mặt nói:
"Về sau anh không được phép nhắc lại chuyện kích thước đó! Đây là lần cuối cùng đề cập tới, sau này không được nói lại!"
Diệp Uẩn Niên trầm mặc lúc lâu, trong mắt nổi lên một chút khác thường nhưng biểu tình trên mặt có chút là lạ, cuối cùng anh nói:
"Anh hiểu rồi, không nói đến kích thước."
Ô Đào thiếu chút nữa muốn giậm chân:
"Anh xem, anh lại nhắc tới! Chỉ em có thể nhắc tới, anh không nhắc tới! Không được nhắc, không được nhắc, anh đã biết chưa!"
Khóe môi Diệp Uẩn Niên hơi cong lên, nhưng anh vẫn cố đè ép nó lại không để hiện rõ.
Trong đôi mắt đen hiện lên ý cười dung tứng, anh nhẹ giọng nói:
"Em vừa rồi nói cái gì vậy anh không nghe rõ."
Ô Đào rốt cuộc không nhịn được cười rộ lên:
"Được rồi, em muốn tan làm!"
Ô Đào nói:
"Anh đứng đó làm gì, em có bảo thư ký chuẩn bị ít hoa quả, nếu anh không có việc gì có thể đến ăn."
Bầu trời bên ngoài rất âm u. Ô Đào hỏi một cách qua loa, cô biết Diệp Uẩn Niên đang ở bãi đậu xe gần đó. Cô nói:
"Đi xe của em đi."
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền