Chương 368: Quá Khứ (1)
Mẹ của Diệp Uẩn Niên:
"Ô Đào, dì tới đây cũng không phải là muốn cầu xin cháu như thế nào, hôm nay dì cũng không có cách nào để cầu xin cháu, dì chỉ muốn nói cho cháu biết về chuyện của Uẩn Niên —— Suy cho cùng, đã nhiều năm như vậy, ngoại trừ ba của Uẩn Niên ra thì dì đã không thể nói tới chuyện này với bất kỳ người nào."
Ô Đào:
"Dì, dì nói đi, cháu nghe."
Khi bước vào sân, mẹ của Diệp Uẩn Niên quan sát một lúc:
"Nhà của cháu tuy không lớn, nhưng có cốt cách và bề ngoài rất đẹp, tầm nhìn của cháu không tồi, xử lý cũng rất tốt."
Mẹ của Diệp Uẩn Niên đảo mắt nhìn khoảng sân này, Ô Đào cảm thấy, dường như bà ấy đang tìm cái gì đó, có lẽ là đang tìm kiếm dấu vết mà bà ấy có thể quen thuộc, nhưng hiển nhiên là bà ấy đã thất vọng. Bà ấy thu lại ánh mắt, thở dài:
"Uẩn Niên đã trở về, thằng bé lại ở cùng cháu một lần nữa sao."
Ô Đào gật đầu: "Đúng vậy."
Mẹ của Diệp Uẩn Niên:
"Thằng bé đã ở đây?"
Ô Đào:
"Không phải, chỉ là buổi tối sẽ cùng nhau ăn cơm, ở bên cạnh cháu, sau đó anh ấy sẽ đi trở về khách sạn."
Mẹ của Diệp Uẩn Niên:
"Bất kể là như thế nào, thì thằng bé cũng được coi là đã toại nguyện."
Ô Đào chỉ im lặng, không lên tiếng.
Mẹ của Diệp Uẩn Niên:
"Mấy năm này cháu phát triển rất tốt, dì đã thấy cháu ở trên TV và báo chí, cũng nghe đồng nghiệp thảo luận về cháu, ít nhiều gì thì dì cũng cảm thấy vui vẻ yên tâm, dì nghĩ rằng cháu là một đứa trẻ có tiền đồ."
Vẻ mặt của Ô Đào nhàn nhạt, cô không nói gì. Ô Đào chỉ nhìn lướt qua, cô chờ mẹ của Diệp Uẩn Niên bước vào vấn đề chính.
Mẹ của Diệp Uẩn Niên nhìn Ô Đào:
"Có còn nhớ lần đó không, dì nhớ là lúc gần tối, cháu đột nhiên đến tìm dì, lúc ấy cháu hỏi dì có phải là Uẩn Niên đã trở về hay không?"
Ô Đào: "Cháu nhớ."
Chính là lần đó, có lẽ ở trong mắt của mẹ Diệp Uẩn Niên, cô chính là một cô gái đáng thương yêu say đắm con trai của bà ấy và có dáng vẻ đau khổ vì tình, lúc ấy bà ấy đã dùng ánh mắt thương hại để nhìn cô.
Mẹ của Diệp Uẩn Niên cười gượng:
"Lúc ấy dì cho là cháu đã nghĩ nhiều, quá nhớ Uẩn Niên, không thể buông bỏ, cho nên mới như vậy, nhưng sự thật chứng minh, dì đã sai rồi —— "
Ô Đào:
"Thật sự lần đó anh ấy đã trở về, bóng người mà cháu nhìn thấy chính là anh ấy."
Dưới ánh hoàng hôn lờ mờ, trong đôi mắt của mẹ Diệp Uẩn Niên toát lên sự bất lực:
"Đúng vậy, dì chưa bao giờ ngờ đến, nó lại gạt tất cả mọi người, gom đủ tiền mua vé máy bay, lén chạy trở về, sau khi chạy trở về, nó không tìm dì, nó lại bí mật đi thăm cháu, lúc ấy nó đã lén theo dõi cháu nửa ngày, thấy cháu và bạn nam khác ở bên nhau, nó vẫn luôn đi lang thang, cho đến khi rất khuya nó mới đột ngột đi đến đại viện ở ngoại ô phía Tây. Đến bây giờ dì vẫn còn nhớ dáng vẻ lúc đó của nó, hồn bay phách lạc, dường như nó có thể bị hút cạn sức mạnh và tinh thần ngay lập tức."
Ô Đào:
"Sau đó thì sao?"
Giọng nói của mẹ Diệp Uẩn Niên càng trở nên yếu ớt: "Nó đã bị đả kích rất lớn, nó hoàn toàn không có cách nào để chấp nhận, khi cha nó nhìn thấy dáng vẻ của nó thì rất tức giận, ông ấy lấy chiếc đồng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền