ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 60: Tiến Vào Tứ Hợp Viện

Chương 393. Tôi Có Thể Làm Gì Vì Mảnh Đất Này? (7)

Chương 393: Tôi Có Thể Làm Gì Vì Mảnh Đất Này? (7)

Ô Đào nhìn thời gian, ước chừng khoảng cách Diệp Uẩn Niên chạy tới còn hơn mười phút nữa. Cô đang ở nhà máy chờ anh. Bên ngoài có hơi lạnh, cô đứng ở hành lang nhà máy tùy ý nhìn quanh. Trên hành lang treo một ít tranh tuyên truyền, đều là công nhân nhà máy làm, trong đó có một bức là tâm nguyện lan, mặt trên viết tâm nguyện của nhóm nhân viên.

Trong đó có một cái viết, anh ấy hy vọng sẽ kiếm được tiền, kiếm được 100 nhân dân tệ một tháng, sau đó về nhà và cưới một người vợ.

Thoạt nhìn, trình độ học vấn không cao, anh hầu như không biết viết, nhưng nét chữ vụng về lại phảng phất có sức sống bừng bừng.

Nhìn một lúc, điện thoại của Diệp Uẩn Niên gọi đến, cô vội đi ra ngoài, lập tức nhìn thấy anh. Trời lạnh, anh mặc một cái áo khoác lông dê, rắn chắc phẳng phiu, anh vội vàng bước tới, góc áo bay phất phới, dưới ánh trăng hình thành một cái bóng tự do.

Anh nhìn cô, nắm lấy tay cô, nhét cô ngồi vào ghế phụ:

"Lạnh quá, hôm nay em mặc mỏng thế."

Lên xe, mở ra máy sưởi, cô lập tức cảm thấy thoải mái.

Ngồi vào ghế phụ, cô mỉm cười và kể cho anh nghe về dây chuyền sản xuất của công ty ngày hôm nay, tất nhiên là cô rất vui:

"Sản phẩm mới của bọn em cũng đã có mặt trên thị trường, lượng đặt hàng rất tốt. Nếu suôn sẻ, có lẽ trong vòng một tháng, bọn em có thể chuyển đổi dây chuyền sản xuất và vận chuyển các sản phẩm của chính mình."

Diệp Uẩn Niên:

"Vậy là tháng này vẫn phải chú ý à."

Ô Đào:

"Phải, có điều em ở nhà máy Hong Kong lâu như vậy, đã giải quyết rất nhiều vấn đề quan trọng, so với trước kia em có tự tin."

Diệp Uẩn Niên nói:

"Chịu khó học hỏi luôn có lợi, nhà máy ở Mỹ anh đều đã đều liên hệ rồi, mấy nhà máy lớn em có thể đến tùy ý tham quan, tùy vào khi nào em với đội của em có thời gian."

Ô Đào tất nhiên là kinh hỉ không thôi:

"Vậy thật tốt quá! Thế mà một năm trước không được, năm trước khua chiêng gõ mõ rộn ràng như vậy, đến Tết đã phải xong rồi. Người nước ngoài không lưu hành Tết Âm Lịch, cho nên cũng không phải quá quan trọng đúng không?"

Diệp Uẩn Niên:

"Đúng vậy, bọn họ không dùng Tết Âm Lịch, thật ra cũng có thể trải qua Tết Âm Lịch, cũng rất có ý nghĩa, quan trọng là xem mọi người người nghĩ thế nào thôi."

Ô Đào:

"Vậy em quay lại thảo luận với bọn họ."

Diệp Uẩn Niên nhớ tới cái gì, đột nhiên nói:

"Đúng rồi, vừa nãy thấy em một mình ở đó cười, nhớ tới gì sao?"

Ô Đào cười khẽ, liền nhắc lại ước mơ một trăm tệ kia:

"Một trăm tệ, cũng không tính là nhiều, nhưng mà đối với công nhân mà nói, một tháng kiếm được một trăm quả không dễ dàng gì, anh ta ước một tháng có thể kiếm được một trăm khối, kiếm được tiền cưới vợ, em cũng hy vọng công ty của bọn em có thể phát triển thật tốt, nhà máy nghiệp vụ lượng lớn, bọn họ có thể kiếm được càng nhiều tiền, đến lúc đó thì anh ta có thể về nhà cưới vợ rồi."

Diệp Uẩn Niên như suy tư gì đó:

"Người đó không phải cũng giống anh sao?"

Ô Đào kinh ngạc:

"Giống nhau sao?"

Diệp Uẩn Niên:

"Em xem, anh ở Mỹ vất vả cố gắng, không phải cuối cùng cũng về nước sao?"

Ô Đào ngẩn ra, lúc sau liếc mắt trừng anh một cái:

"Sao bây giờ anh lại ba hoa thế nhỉ?"

Giọng Diệp Uẩn Niên có hơi vô tội:

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip