ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 60: Tiến Vào Tứ Hợp Viện

Chương 424. Chuyến Hành Trình Đi Đến Nước Mỹ. (3)

Chương 424: Chuyến Hành Trình Đi Đến Nước Mỹ. (3)

Có thể nói, khi nhắc đến máy tính thì không thể không nói đến IBM. Từ đầu đến cuối, cơ quan đầu não khổng lồ này vẫn luôn là niềm ao ước lớn nhất đối với mỗi nhà phát minh và sáng tạo về mảng công nghệ trên toàn thế giới, hoàn toàn xứng đáng là người khổng lồ màu xanh. Tuy nhiên, IBM đã đi một nước cờ cực kỳ sai lầm khi cho ra mắt cấu trúc tổng tuyến mới của riêng mình, dẫn đến việc không tương thích với máy tính PS/2, không được người dùng công nhận. Điều này đã khiến cho cổ phần của công ty lúc ấy bị sụt giảm không phanh, chi phí sản xuất cũng bị thua lỗ một cách nặng nề.

Ô Đào dẫn đầu đoàn kỹ sư nghiên cứu và phát triển đến tham quan nhà máy IBM. Ngay tại đây, Ô Đào thật sự là được mở mang tầm mắt. Bước vào bên trong nhà máy, cô vô tình ngẩng đầu nhìn lên, một cỗ máy to lớn đập thẳng vào mắt cô, hóa ra cỗ máy đó là máy tính điều khiển kho hàng ba chiều ở trên cao, tất cả hàng hóa ra vào ở đây đều được điều khiển bằng máy tính. Tất cả những điều này, cô đã từng đọc qua trên một bài báo chí nào đó, nhưng chưa bao giờ được tận mắt nhìn thấy thế này. Có một số thứ con người ta phải được chứng kiến tận mắt thì mới có thể cảm nhận được hết vẻ choáng ngợp và hùng vĩ của nó.

Không chỉ có như vậy, các nhà máy của IBM đã bắt đầu sử dụng hàng tồn kho VMI, có nghĩa là hàng tồn kho do nhà cung cấp quản lý. Với phương pháp quản lý này, có thể nói là làm giảm đáng kể số lượng hàng tồn kho, cũng làm cải thiện doanh thu của đống hàng tồn. Khi nhìn thấy những thứ này, cả nửa ngày bọn họ cũng không thốt lên được bất kỳ một lời nói nào.

Bọn họ đến đây để học hỏi kinh nghiệm, nhưng khi đến đây mới chứng kiến quan niệm của người nước ngoài về nhà máy đã khác xa hoàn toàn so với những gì mà bọn họ nghĩ tới, có thể nhìn thấy không có quá nhiều người ở đây, mà chỉ có máy móc, tự động hóa, cùng với hàng loạt các dây chuyền sản xuất. Đây đã hoàn toàn không còn là một quan niệm nữa rồi! Trước đây, mọi người chỉ biết là có chênh lệch về khoảng cách, nhưng lại không rõ là khoảng cách đó rốt cuộc là bao nhiêu. Tới đây rồi thì mới phát hiện ra khoảng cách chênh lệch đó thật sự là vô cùng vô cùng lớn, nhưng vẫn như trước đây, chẳng ai trong đoàn người có thể nhìn thấy được điểm dừng của khoảng cách đó. Bởi vì sự chênh lệch quá lớn, cho nên tuy rằng mọi người đã ngửa mặt lên để cố gắng nhìn thấy điểm cuối, nhưng rất tiếc là cho dù bọn họ đã ngửa mặt lên cao hết cỡ rồi, cũng vẫn là không thể nhìn thấy được.

Điều này giống như là một con kiến và một con voi vậy đó, mà con kiến thì mãi mãi vẫn sẽ luôn là kẻ phải ngước nhìn con voi, mặc kệ việc con kiến đã trưởng thành và to lớn ra sao, hay con voi có non nớt và nhỏ bé thế nào, thì sự thật này mãi mãi sẽ chẳng bao giờ thay đổi được. Ô Đào thật ra cũng đã sớm đoán trước được chuyện này, nhưng sau khi tận mắt nhìn thấy, trong lòng cô vẫn cảm thấy có chút nặng nề và thất vọng, chính là cái cảm giác muốn đuổi theo nhưng làm thế nào cũng không thể theo kịp ấy, cứ như bản thân cô đang cách xa một người nào đó cả ba trăm năm vậy!

Bởi vì khác biệt thật sự

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip