ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 60: Tiến Vào Tứ Hợp Viện

Chương 432. Đại Kết Cục (2)

Chương 432: Đại Kết Cục (2)

Diệp Uẩn Niên:

"Nhớ năm đó lúc anh ra nước ngoài, mỗi ngày đều phải đến Viện Khoa học Trung Quốc, đại đa số các nhà nghiên cứu trong Viện Khoa học Trung Quốc đó đều phải sống ở bên trong các nhà kho chứa xe đạp xây bằng gạch a mi ăng* đấy."

*: Amiăng (bắt nguồn từ từ ngữ tiếng Pháp amiante /amjɑ̃t/), hay còn được viết là a-mi-ăng hoặc Asbestos theo tiếng Anh. Amiang là một tập hợp gồm sáu khoáng vật silicat tự nhiên chrysotil, amosit, crocidolit, tremolit, anthophyllit và actinolit, có chung đặc điểm là các tinh thể sợi mỏng và dài. Amiang có những đặc điểm nổi trội liên quan đến độ bền kéo, khả năng chống cháy, cách điện, cách nhiệt, cách âm...

Đó là cái khái niệm gì vậy chứ? Nhà kho chứa xe đạp được sửa lại bằng gạch a mi ăng lại đều được mọi người sử dụng làm nơi ở, trung bình một gia đình ba thế hệ bao gồm bảy đến tám người sống chen chúc với nhau ở trong đó. Thật không thể tưởng tượng ra nổi rằng cuộc sống, sinh hoạt của bọn họ sẽ thiếu thốn đến mức như thế nào. Cô không muốn nhìn thấy các nhà khoa học vĩ đại đáng lẽ nên có một đãi ngộ tốt hơn lại phải chịu đựng cảnh đói nghèo và tham gia nghiên cứu khoa học trong lúc đói bụng, thay vì khen ngợi, cô mong rằng họ sẽ nhận được các phần thưởng về mặt tài chính nhiều hơn.

Ô Đào đột nhiên bật cười, nói:

"Anh biết không, Trình Vân của ngày hôm nay ở công ty chúng ta cũng là một trong những người đã chuyển ra khỏi nhà kho chứa xe đạp cách đây chỉ mới vài năm thôi đó!"

Diệp Uẩn Niên cũng nở nụ cười nhẹ, tất nhiên là bây giờ điều kiện của mọi người đều đã được cải thiện, có rất nhiều tòa cao ốc đã được xây dựng lên ở thành phố Bắc Kinh, và hầu hết mọi gia đình bình thường cũng đều đang sống trong những tòa nhà mới đó.

Ô Đào:

"Quả thật môi trường ở trong nước của chúng ta đã phát triển hơn nhiều trong mấy năm qua."

Diệp Uẩn Niên:

"Đúng vậy, những thay đổi của đất nước trong mười năm qua là điều không thể tưởng tượng được đối với những người bình thường, em thấy đấy, mọi người đều rất vui mừng với những gì mà hai chúng ta đã làm cho đất nước."

Ô Đào nhớ lại những người bạn học đã hết lời khen ngợi cô và anh ngày hôm nay, thì chỉ biết lắc đầu cười cười rồi nói:

"Chúng ta làm tốt thì họ cũng sẽ được thơm lây thôi ấy mà, khoảng cách giữa chúng ta với các nước phát triển phương Tây sẽ ngày càng ngày càng thu hẹp lại, và đến một ngày đẹp trời nào đó, nhất định là đám người bọn họ sẽ thấy rằng nơi đẹp nhất chính là quê hương của chính mình."

Đến lúc đó, có thể họ sẽ quyết định quay trở về.

Diệp Uẩn Niên im lặng một lúc rồi nhẹ nhàng nói:

"Ở nước ngoài, người Trung Quốc muốn làm được việc gì đó thì phải nỗ lực hơn người khác rất nhiều, vì vậy, nếu muốn ổn định trong một xã hội phát triển bình thường thì rất dễ dàng, nhưng nếu muốn tiến thêm một bước và đạt được thành tựu ở nước ngoài thì suốt đời này, những người ở trong nước cũng sẽ không bao giờ so sánh được với bọn họ."

Ô Đào quay đầu sang một bên nhìn anh, ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu nhẹ vào mặt anh sau khi chiếu qua cửa kính của xe, phác họa nên một đường viền vàng nhạt xung quanh bóng hình của anh. Cô biết, chắc hẳn là anh đã phải trả giá rất nhiều để có được vị trí như ngày hôm nay. Cho dù con người ta có tài giỏi và thông

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip