Chương 56: Hương thơm và dư vị của những viên thịt viên chiên giòn rụm. (5)
Ngoài trời tuyết rơi dày đặc, Ô Đào nhặt được gần nửa giỏ than đá. Bé nghĩ đến việc nhặt thêm một chút, nhưng lúc này, trên trời lại lác đác rơi xuống những bông tuyết trắng xoá. Không ít bạn nhỏ đã quay về, bé nghĩ lại rồi cũng đi về nhà.
Trên đường về, Ô Đào suy nghĩ miên man. Đối với bé, thật sự không dễ dàng gì mới hiểu được một đạo lý, khi đã hiểu rồi thì liền muốn nói với người khác cùng nghe và cùng hiểu.
Khi Ô Đào về đến nhà, Thanh Đồng đang phủi đống tuyết trên quần áo. Xem ra anh cũng vừa mới về, đang ngồi xuống bên cạnh chiếc bếp, trên bếp đặt một cái nồi đang bốc hơi nóng, trong hơi nóng đó mang theo mùi thơm của khoai lang và bột bắp.
Thanh Đồng nhìn thấy Ô Đào:
"Bây giờ mới về sao?"
Ô Đào:
"Vâng, hôm nay nhặt một nửa giỏ, cũng không tệ lắm. Hôm nay anh lại phải đi làm à?"
Thanh Đồng giúp Ô Đào lấy giỏ tre, đổ than vào góc tường:
"Đúng vậy, đã ngủ bù một buổi sáng rồi, buổi trưa anh phải đi đến đơn vị, như vậy anh có thể lấy một phần tiền làm ca đêm, lấy thêm một phần tiền tăng ca, anh tính rồi, gộp cả hai lại có thể được hai tệ."
Ô Đào:
"Như vậy cũng xem ra không tệ lắm!"
Thanh Đồng có chút mệt mỏi:
"Gần đây công ty đang chuẩn bị hàng hóa, đều rất bận rộn, bận rộn qua một thời gian nữa là sẽ ổn."
Trong lúc nói chuyện, Ninh Diệu Hương bưng nồi xuống, chuẩn bị ăn cơm. Sáu viên thịt mà Ô Đào mang về được đặt trong một cái chảo sắt nhỏ, mang đi chiên lại. Bởi vì nó đã được chiên rồi nên bản thân nó cũng có dầu, không cần thêm cây thầu dầu nữa.
Sau khi tắt lửa, những viên thịt tỏa ra một mùi hương thơm giòn tan của một món mỹ vị.
Ninh Diệu Hương cho Thanh Đồng ba cái, cho Ô Đào ba cái.
Ô Đào chớp mắt và nói:
"Mẹ, đây là bạn cùng lớp của con cho con, con đã ăn mấy cái rồi, sáu cái này là con mang về cho mọi người ăn."
Thanh Đồng:
"Đây là thịt viên chiên, đơn vị của bọn con cũng đã ăn cái này rồi, con nếm thử hai cái là được rồi."
Ninh Diệu Hương rũ mắt:
"Các con ăn đi."
Bà ấy nói chuyện hơi uể oải.
Ô Đào thấy vậy, không nói gì nữa, bé đưa một cái bánh ở trong chén mình cho Ninh Diệu Hương, Thanh Đồng cũng làm theo, vì vậy cả nhà ba người, mỗi người hai cái bánh.
Khoai lang được luộc trong cháo bột ngô, thịt viên chiên xốp giòn.
Mỗi người chỉ có hai cái bánh, nhưng bọn họ rất trân trọng thưởng thức mùi vị.
Cho đến khi chén đũa nồi được rửa sạch, trong lòng của Ô Đào vẫn còn vương lại vị thơm giòn kia.
Bé nghĩ, thịt viên chiên đúng là rất ngon, là loại ngon nhất mà bé từng được ăn, sau này nếu có tiền thì nhất định bé phải mua nhiều hơn nữa để ăn.
Sau bữa tối, Ninh Diệu Hương mua một gói nến trắng. Nến trắng sáng hơn đèn dầu ở nhà, có thể dùng để học bài và viết chữ. Thanh Đồng cũng mang tới hai phiến đá từ đơn vị, vì vậy Ô Đào dùng phấn viết chữ ở trên phiến đá.
Trước đây bé chưa từng viết, bây giờ viết một cách đột ngột, dĩ nhiên rất khó khăn, thậm chí bé cảm thấy tay của mình cũng không thể cầm được phấn viết, chuyện này làm cho bé hơi ủ rũ, thậm chí bé còn nghi ngờ có phải là mình không thích hợp với việc học hay không.
Nhưng cuối cùng, bé lại cầm bút lên, vụng về
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền