Chương 58: Gặp lại Diệp Uẩn Niên (2)
Buổi sáng, Ô Đào đi bộ về phía tây với một chiếc giỏ trúc trên lưng. Lần này, bé có linh cảm nên muốn đi bộ về phía đông.
Đến phía đông thì phải qua sông, bé đi đường vòng và băng qua cầu. Sau khi qua cầu, bé cảm thấy hơi thoải mái vì rất ít khi đi qua con đường này.
Bé đột nhiên nhớ tới Diệp Uẩn Niên. Nhà cậu ấy ở hẻm hoa viên Thập Cẩm, bé nên đi dọc theo con đường có ngôi chùa lớn này và đi về phía trước. Nhưng bé hơi do dự, không biết tại sao, bé vô thức muốn né tránh.
Nhưng bé nhanh chóng cảm thấy mình đã suy nghĩ quá nhiều, vốn dĩ mình chỉ muốn nhặt lõi than, người khác cũng biết. Hơn nữa, chưa chắc đã có thể gặp được Diệp Uẩn Niên, ai lại rảnh rỗi mà đứng ở đó để tình cờ gặp được mình.
Bé suy nghĩ miên man, cuối cùng bé cố ý tránh con hẻm hoa viên Thập Cẩm, đi về phía nam. Phía nam chính là chùa Long Phúc. Chùa Long Phúc rất náo nhiệt, cho dù lúc này những nơi khác đều hò hét ầm ỉ, nhưng chùa Long Phúc vẫn không ngăn được sự náo nhiệt.
Nhưng dĩ nhiên Ô Đào không quan tâm đến những điều này. Bé đi đường vòng đến phía sau chùa Long Phúc, nơi có cánh cổng vừa dày vừa nặng và có ngưỡng cửa rất cao. Bé nhìn xuyên qua cánh cổng rộng mở và có thể nhìn thấy bức tượng giống như bào thai bằng đất sét ở bên trong.
Ô Đào hơi sợ hãi. Những bào thai bằng đất sét cũng không đẹp, bé cảm thấy sau khi nhìn thì buổi tối bé sẽ gặp ác mộng.
Ngoài cánh cổng lớn, có mấy đứa trẻ đang chơi trò quay tam giác*. Bọn chúng ăn mặc sạch sẽ, nhìn lướt qua đã có thể đoán được bọn chúng không phải là những đứa trẻ nhặt lõi than, sẽ không tranh giành với bé.
*một trò chơi gồm những hộp thuốc lá bỏ đi xếp thành hình tam giác, nhìn mặt trước và mặt sau trên mặt đất để phân định thắng thua.
Ô Đào vui vẻ trong lòng, bé nhanh chóng tìm được dấu vết của lò than. Bé thấy nó chưa từng bị người khác đào thì cảm thấy vui mừng khôn xiết. Bé vội vàng đặt giỏ trúc xuống, cầm cái cào ra để đào.
Bên chùa Long Phúc có đủ loại cửa hàng. Trước kia các cửa hàng này đều thuộc sở hữu tư nhân, nhưng bây giờ mặc dù công và tư đã kết hợp với nhau để kinh doanh, nhưng vẫn do hộ gia đình tự kinh doanh. Khi đốt than đá thì phải cẩn thận, phải để than cháy sạch, nếu không sẽ rất khó để nhặt lõi than.
Nhưng tất nhiên vẫn có những trường hợp ngoại lệ, ví dụ như những cửa hàng mặt tiền lớn kia, những quán cơm kia, mỗi ngày bọn họ đều đốt rất nhiều, nhưng bọn họ lại không cẩn thận như vậy.
Ô Đào từ từ nhặt lõi than. Sau khi nhặt được một đống nhỏ thì bé lập tức đi tìm nơi khác. Khi bé bất tri bất giác đến một nơi, bé cúi đầu nhặt trong lò than thì nghe thấy một mùi thơm của than cháy. Bé tò mò ngẩng đầu, dường như có một cửa hàng đang rán xúc xích.
Mùi thơm của đồ chiên quyện với mùi thơm nồng của nước tỏi làm bé ứa nước miếng. Ô Đào đang đào trong lò than thì cảm thấy sắp hoa mắt, bé cảm thấy nhất định đây là than của xúc xích.
Bé nuốt nước bọt, tiếp tục dùng tay để đào than.
Khi bé đến chợ phế liệu, lõi than được bán với giá hai hào, sắt vụn thì người ta chỉ đưa năm xu, nhưng Ô Đào cũng rất vui vẻ vì điều này. Như vậy, một buổi sáng bé kiếm được
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền