Chương 6: Nhóm kiểm soát của bộ phim tài liệu (1)
Giấc mơ của Ô Đào rất dài rất dài, trong giấc mơ, tất cả mọi thứ đều bắt nguồn từ buổi chụp hình tại Địa An Môn ngày hôm nay.
Vào hoàng hôn ngày đó mùa đông năm 1968, Ninh Đức Hoành, một nhiếp ảnh gia có rất nhiều ý tưởng, mang theo máy chụp ảnh đi qua Địa An Môn. Tại đây, ông ấy lựa chọn và sử dụng bốn đứa trẻ tuổi tác tầm khoảng bảy đến tám tuổi, chụp cho mỗi đứa một tấm ảnh, đồng thời cũng để lại địa chỉ gia đình của từng người.
Ba năm sau, ông ấy lại một lần nữa tìm đến mấy đứa trẻ đó và chụp ảnh cho bọn trẻ.
Sau đó, bởi vì nguyên nhân lịch sử, việc quay chụp bị gián đoạn.
Thời gian cứ như vậy trôi qua đến năm 1978. Bắt đầu từ năm 1978, ông ấy mua sắm lại bộ thiết bị nhiếp ảnh mới và tiếp tục chụp ảnh, tiến hành theo dõi mấy đứa trẻ trong suốt ba mươi hai năm.
Từ năm 1968 tới năm 2010, bốn mươi hai năm, trên dòng thời gian vẫn đang chảy đi gần như trải dài qua hơn một nửa khoảng thời gian của Trung Quốc mới. Ba mươi hai năm sau, bốn đứa trẻ ngày xưa giờ đây cũng đã gần năm mươi tuổi, và bộ phim tài liệu này cũng được giới thiệu cho toàn thể công chúng. Những việc từng trải qua trong cuộc đời của bốn đứa trẻ lại khiến cho người ta phải suy ngẫm như vậy.
Trong số mấy đứa trẻ, có lẽ Vương Á Tương là người được coi là hạnh phúc viên mãn nhất. Vương Á Tương có xuất thân tốt, được tiếp nhận nền giáo dục tốt. Ngay cả trong thời đại loạn lạc nhất, cô ấy vẫn có thể ở nhà theo mẹ học chữ đọc sách, được đặt một nền móng vững chắc. Sau đó, khi khôi phục lại kỳ thi đại học, cô ấy thuận lợi thi đỗ trường đại học Thanh Hoa. Sau khi tốt nghiệp, cô liền xuất ngoại, rồi trở về nước và vào làm giáo sư trong trường đại học. Chồng của cô ấy khởi nghiệp trên biển và gặt hái được nhiều thành công. Có thể nói, hôn nhân và sự nghiệp của cô đều vô cùng viên mãn.
Ngược lại, người mà làm cho người ta cảm khái thương tiếc nhất có lẽ chính là Ô Đào.
Ô Đào lúc mới bắt đầu chỉ là một người nhặt xỉ than ở trên đường. Về sau lớn hơn một chút, dáng vẻ trông cũng không tệ, thu hút một đám cậu ấm gàn bướng tới theo đuổi. Cô rất nhanh liền thành một cặp với một cậu ấm, dạo chơi loanh quanh khắp phố phường. Mẹ của cô lúc mới bắt đầu còn mắng mỏ hai câu, nhưng về sau cũng dứt khoát không thèm quản nữa, nói là không có đứa con gái này.
Sau đó, khi tất cả hoàn cảnh đều trở nên tốt hơn một chút, người phải đi học thì đi học, người phải đi làm thì đi làm. Ô Đào cũng đi tới trường học tập, thế nhưng cũng chỉ qua loa cẩu thả mà thôi, tâm trí căn bản không thể ổn định lại nổi. Lăn lộn suốt mấy năm trời cũng chỉ miễn cưỡng nhận biết được vài con chữ. Về sau cô đi tham gia tuyển dụng, nhưng không có quan hệ cũng không có cửa sau, trình độ văn hóa cũng không ổn, hoàn toàn không có một cơ hội tuyển dụng tốt nào cả. Cuối cùng, tốt xấu gì cô cũng được nhà máy bông quốc gia số một tiếp nhận lại công việc của Ninh Diệu Hương, làm nhân viên dệt vải. Thế nhưng, về sau người đàn ông của cô ẩu đả gây lộn, bị đánh nghiêm trọng và qua đời.
Sau đó, Ô Đào một mình nuôi dưỡng bốn đứa con, cuộc sống trôi qua vô cùng khó khăn. Đến những năm chín mươi, khi cải cách chế độ nhà ở, cô không bỏ ra nổi hai mươi nghìn tệ, vì thế căn phòng không có cách nào thành của bản thân được mà vẫn là thuộc về nhà xưởng.