Chương 67: Nhà cũ (4)
Ninh Diệu Hương nghe tới chỗ này, coi như đã hiểu rõ hoàn toàn, tới đây là muốn cướp phòng ở! Chỉ là bà chỉ là một người đàn bà goá chồng, không có đàn ông, cũng không thể làm loạn với bà cô và anh chồng tới mức thành người xa lạ, quay đầu lại nhìn thực sự chẳng có ai giúp đỡ. Vì thế bà lập tức nói:
"Chuyện này, chúng ta từ từ thương lượng."
Giang Hiểu Nguyệt lạnh mặt:
"Không cần biết, tôi còn tưởng rằng là chuyện lớn, không phải chỉ là mượn phòng ở một chút thôi sao, mấy người phải làm đến mức này sao, đến mức như thể chúng tôi muốn mạng sống của mấy người! Vốn dĩ phòng ở này là các cụ lúc trước phân chia, bây giờ Duyên Tân không ở, tôi thân là bà cô, dựa vào cái gì không thể nói một câu chứ?"
Mặt Giang Duyên Sơn liền trầm xuống:
"Nhìn đi, cháu đây là đang nói chuyện với ai? Người lớn ở trước mặt, có chỗ cho cháu lên tiếng sao?"
Nhưng mà Thanh Đồng lại thẳng thắn nói:
"Ba cháu không còn nữa, mẹ cháu là phụ nữ, em gái cháu còn nhỏ, trong nhà chỉ có cháu là đàn ông, gặp phải chuyện gì, cháu nên đứng ra nói chuyện."
Giang Duyên Sơn ngay tức khắc nghẹn họng, ông ta run run cầm tẩu hút thuốc, nhìn nhìn Giang Hiểu Nguyệt.
Cùng lúc ấy, Ô Đào thấy anh trai của mình ra mặt, cũng không nhịn được, đi lên trước, lau nước mắt, lớn tiếng nói:
"Dù sao căn phòng kia con muốn dùng, con muốn học sử dụng! Con nhất định phải có phòng riêng của mình, không cho con ở, con sẽ không sống nữa! Nếu ai chiếm phòng ở của con, con sẽ liều mạng cùng người đó!"
Nói xong, bé còn dậm chân lên nhảy cao cao:
"Con mặc kệ, nếu ai dám cưới dâu trong phòng ở của con, mỗi ngày con sẽ ở ngoài cửa sổ khóc tang! Con sẽ khóc tang!"
Giang Hiểu Nguyệt và Giang Duyên Sơn nghe lời này xong cũng trợn mắt há hốc mồm. Con bé Ô Đào này ngày thường là một đứa trẻ tính tình kín đáo chả có gì nổi bật, cả ngày đi ra ngoài nhặt lõi than đá, trở nên xám xịt, đột nhiên làm sao tính tình lại gắt gỏng như vậy.
Ninh Diệu Hương bất đắc dĩ nhìn Giang Hiểu Nguyệt:
"Cô nó à, chị nhìn xem, đứa bé này không có tiền đồ, em cũng không có cách gì."
Giang Hiểu Nguyệt và Giang Duyên Sơn cũng bất đắc dĩ, cuối cùng Giang Duyên Sơn ra hiệu là có thể cho bọn họ một chỗ tốt, Giang Hiểu Nguyệt lại nói:
"Em một mình nuôi hai đứa nhỏ, bây giờ cuộc sống như vậy, xảy ra chuyện gì, còn không phải sẽ đến tìm chúng ta để cho em một người chống lưng hay sao."
Chờ bọn họ cuối cùng cũng đi rồi, Thanh Đồng vẫn còn tức giận nói:
"Mẹ, căn phòng kia của chúng ta không thể để cho bọn họ dùng, nói là để cưới xin, quay đi quay lại ai mà biết được thế nào, khéo khi lại chẳng còn nơi ở!"
Ninh Diệu Hương im lặng một hồi, mới nói:
"Nhưng bây giờ bọn họ một người là bà cô, một người là bác của các con, ba người chúng ta cô nhi quả phụ, nếu như đắc tội bọn họ, cuộc sống sau này cũng không tốt chút nào."
Ô Đào nghe xong, lập tức nói:
"Chứ cho là cuộc sống không ổn thì sao, còn hơn việc vô duyên vô cớ cướp một căn phòng!"
Ninh Diệu Hương:
"Phòng ở này của chúng ta, cũng là của chính phủ, sở quản lý bất động sản, thật ra cũng không thuộc về chúng ta..."
Ô Đào vừa nghe xong, trong lòng liền hiểu rõ, mẹ đây là một bên luyến tiếc, muốn thoái thác, nhưng một bên lại sợ đắc tội hai người
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền