ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 60: Tiến Vào Tứ Hợp Viện

Chương 72. Bảo vệ căn phòng (1)

Chương 72: Bảo vệ căn phòng (1)

Đây là lần đầu tiên Ô Đào ăn gan xào chính tông, còn có bánh bao nhân thịt hấp xốp mà dai dai kia nữa, thật đúng là một phen được mở mang kiến thức, cảm thấy thỏa mãn vô cùng, còn cảm động muốn chết. Bé nghĩ Mạnh Sĩ Huyên rất tốt, Vương Bồi Hâm cũng khá tốt, mời bé ăn đồ ăn ngon như vậy. Lại suy nghĩ tới việc sau này bé nhất định phải nỗ lực kiếm tiền, để tiền cho mẹ và anh trai ăn món gan xào chính tông này, còn có bánh bao thịt hấp, đến lúc đó nhất định bọn họ sẽ rất vui vẻ.

Mạnh Sĩ Huyên:

"Mình còn tưởng rằng ngày thường cậu chỉ biết ăn màn thầu trắng chấm đường thôi cơ, còn biết tới đây ăn cái này."

Vương Bồi Hâm:

"Cậu cho rằng mình là đứa ngốc à!"

Hẳn là Mạnh Sĩ Huyên và Vương Bồi Hâm rất thân, phỏng chừng cũng là do lớn lên cùng nhau từ nhỏ, cứ thế vừa trêu ghẹo nói chuyện, chờ khi ăn xong rồi, vào trời lạnh mà ăn đến mức chóp mũi cũng đổ mồ hôi.

Sau khi ăn gan xào xong rồi, Vương Bồi Hâm và Mạnh Sĩ Huyên lại chạy tới cửa hàng thực phẩm phụ ở bên cạnh nhà hàng nhỏ, nơi đó có thể thuê sách nhỏ, hai xu một quyển, đương nhiên là người ta không cho phép mọi người đổi xem.

Vương Bồi Hâm một hơi thuê tận mười quyển, chia cho Mạnh Sĩ Huyên và Ô Đào mấy quyển:

"Các cậu tùy ý cầm lấy đọc đi, ngày mai chúng ta trao đổi, ngày mốt mang đi trả lại."

Ô Đào nhìn quyển sách nhỏ kia:

"Mình còn chưa biết nhiều chữ đâu."

Mạnh Sĩ Huyên:

"Không sao cả, xem nhiều sẽ biết được thôi, đợi lát nữa tan học chúng ta xem cùng nhau!"

Ô Đào: "Được."

Có điều vào buổi chiều, vốn dĩ cũng chẳng có thời gian để xem, bây giờ Ô Đào rất tham lam, bé muốn biết thêm nhiều chữ hơn nữa, ở nhà bé không có người để hỏi, ở trường học có thể hỏi bạn bè, cũng có thể hỏi thầy cô, cho nên bé rất quý trọng cơ hội này. Bé còn nhớ kĩ ở trong quyển 《 công chúa Bạch Tuyết 》 kia nhìn được mấy chữ, sau đó dựa vào ký ức viết ra đem tới hỏi Mạnh Sĩ Huyên. Mạnh Sĩ Huyên không cảm thấy kỳ quái khi bé hỏi mấy cái này, chỉ chăm chăm nói cho bé hiểu. Bé tự chép lại mấy lần, sau đó thầm ghi nhớ vài lần, bản thân cố gắng nhớ kỹ.

*****************

Vào lúc bé bước ra khỏi trường học, tâm tình của bé trở nên nhẹ nhàng vui sướng, bé cảm thấy bản thân có tiến bộ, quan hệ với bạn học cũng không tồi, nơi này mọi người đều rất tốt, có điều trong lúc đi trên đường, bước chân dần trở nên chậm rãi trầm trọng. Bé nhớ tới tình cảnh của nhà mình, cũng nhớ tới chuyện phiền toái với bà cô và bác trai. Chuyện này trong nháy máy khiến cho bé có cảm giác hoài nghi việc bản thân nháo nhào muốn đi học, thật sự là đúng đắn sao?

Trong nhà rất nghèo, mẹ và anh trai làm việc rất vất vả, thậm chí ngay cả bà cô và bác trai đều có thể bắt nạt nhà mình, nhưng mà bản thân lại làm ầm ĩ đòi đi học, sau khi đi học lại đi theo bạn học đi ăn gan xào và bánh bao thịt hấp, đây hẳn là bé đang hưởng thụ cuộc sống sao? Bé áy náy, thậm chí còn hơi có cảm giác tội ác. Bé hít một hơi thật sâu, hít khí lạnh chạng vạng mùa đông vào miệng, làm bé bị sặc đến nỗi giọng nói giống như bị dao đâm, bé cố gắng xem nhẹ loại cảm giác này, tự nhủ bản thân rằng mình đã đúng . Đi học, phải

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip