Chương 75: Dọn tường gạch (2)
Những việc xưa này thường xuyên có thể nghe được từ miệng những người lớn tuổi kể lại. Đến cùng an môn là cái gì, bé cũng thực sự chưa từng nhìn thấy, ở trong mắt bé cũng chỉ là một cái địa danh.
Mà hiện tại bé muốn những tảng gạch đá của an môn, nơi đó hiện tại đang bị phá đi.
Ô Đào làm chính mình không suy nghĩ vớ vẩn nữa. Bé đi tới phía dưới chân tường, lúc sau dọc theo chân tường đi về phía nam, bé biết chỗ khởi công phá tường thành bắt đầu ở phía nam.
Bé tiếp tục đi phía trước, rốt cuộc nghe được động tĩnh phía trước. Tiếng máy ủi đất nổ vang, bức tường kiên cố đến tưởng như không gì phá nổi ầm ầm đổ sập. Những tảng đá lớn màu xanh cứ như vậy mà rơi xuống, phát ra tiếng vang lớn, đá vụn bắn ra văng khắp nơi.
Ô Đào hoảng sợ, lui nhanh về phía sau vài bước, tránh cho những viên đá bắn tới làm mình bị thương. Mắt bé mở lớn, tường thành nhìn nguy nga trang trọng như thế mà vẫn bị máy ủi đất phá thành phế tích.
Mặt trời đã xuống núi, khi tường thành sụp xuống, bụi đất bay lên bị ánh mặt trời còn sót lại biến thành ánh hoàng kim, ở trước mắt bé bay lên rồi dần tản ra. Ô Đào tránh ở nơi xa, lẳng lặng mà nhìn, giờ khắc này, chung quanh thực an tĩnh, giống như không có người, thậm chí người nhặt gạch cũng chưa từng đến, có lẽ là giờ quá muộn.
Cuối cùng, máy ủi đất hoàn công, chiếc máy cồng kềnh về phía nơi xa. Tàn tích, giờ đây cũng không biết phải làm thế nào.
Lúc này, bé nhìn thấy dưới chân mình một tảng đá xanh, là một mảnh hoàn chỉnh, nhưng không lớn, trên đó còn sót lại một ít bụi bẩn, nhưng vẫn có thể mơ hồ có thể nhìn thấy được một ít màu xanh lục. Bé ngồi xổm xuống nhìn kỹ, không biết đó là loại cỏ gì, có lẽ nó mọc trong khe nứt của bức tường, vào mùa đông vẫn xanh tươi.
Trên thực tế, có rất nhiều phiến đá xanh, một tảng đá này cũng không khác gì những tảng đá kia, nhưng không hiểu sao Ô Đào chỉ nghĩ đây là tảng đá xanh vẫn có cỏ mọc được vào mùa đông nên bé rất thích nó. Bé thấy liền rất quý trọng nó, nên đem tới một nắm đất cẩn thận đặt vào giỏ của mình sau đó mới chuẩn bị bê tảng đá kia.
Tảng đá này nhỏ hơn nhiều so với những tảng đá xanh lớn khác, nhưng đối với Ô Đào, nó vẫn rất nặng. Bé cẩn thận đá cõng lên, đi bộ đem về nhà.
Nhưng một lúc sau, thực sự quá nặng, bé suy nghĩ có nên đợi anh trai tan làm đến đây không. Nhưng bé nghĩ lại, nếu người khác nhặt được thì sao? Bé không bỏ được.
Bé nghĩ, bản thân có thể cố gắng hơn, không phải mình muốn tham gia đại hội thể thao sao, đại hội thể thao cũng phải vận động mạnh, bây giờ là lúc rèn luyện luôn. Cho nên bé liền hạ quyết tâm, dồn sức cõng tảng đá xanh trên lưng đi về nhà, đi được một lúc thì dừng lại. Ven đường mọi người tan học, tan tầm, người đi xe điện qua lại trên đường đều tò mò nhìn xem.
Bé cũng nghe thấy có người kinh ngạc nói:
"Nhìn bé kia, nhỏ như vậy, lại mang được cả tảng đá lớn."
Bé coi như không nghe thấy, cúi đầu, tiếp tục đi. Lưng bé bị ép xuống thấp nên chỉ có thể nhìn thấy một đoạn đường ngắn trước mặt, bé nhìn thấy những người xung quanh và chiếc xe điện chạy qua lại.
Trước đó, khi đang đi tới đó, bé nhớ tới mình khi còn nhỏ, ở trong trí nhớ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền