Chương 82: Mười đồng tiền (1)
Ô Đào đứng trên bục lãnh thưởng, trước tiên là lãnh giải thưởng 100 mét, sau đó là lãnh giải 400m, tiếp theo là chạy tiếp sức, bé trước sau lên bục lãnh thưởng ba lần!
100m cùng 400m tiền thưởng đều là năm đồng tiền, chạy tiếp sức được thưởng sáu đồng tiền, mỗi người được một đồng rưỡi, bởi vậy, Ô Đào liền có mười một đồng rưỡi tiền thưởng.
Bé bị mọi người vây quanh, bé cười đến nỗi không khép miệng lại được, trong ban không ít bạn học đã vay lại xem giấy khen của bé, đó chính là ba tấm giấy khen đó, lại còn được phát tiền, tiền giấy mới tinh, bên trên còn có công nhận luyện kim uy vũ!
Nghĩ đến tiền, sự khó chịu nho nhỏ hồi nãy lập tức tan thành mây khói.
Trên đời này, còn có cái chuyện gì mà làm người ta vui vẻ ngoài chuyện tiền bạc chứ?
Mười đồng tiền!
Bây giờ quan trọng nhất chính là, bé được hai giải nhất, có thể lấy tiền.
Bé nghĩ, bé sẽ mời Mạnh Sĩ Huyên cùng Vương Bồi Hâm ăn gan xào, đoán chừng ba người bọn họ ăn gần hai đồng tiền là đủ rồi, xem như là bé cảm ơn người ta đã mời mình ăn cơm cùng với việc cho bé mượn giày.
Còn dư lại mười đồng tiền, dĩ nhiên là trước tiên mua mực cùng nghiên mực, dư lại sẽ đưa cho mẹ bé.
Nghĩ đến chuyện mình đi học mà có thể kiếm tiền về đưa cho mẹ, bé liền nhịn không được mà muốn cười, bé biết trong nhà thiếu tiền, mẹ để bé đi học thật sự đã làm rất nhiều việc, bé có thể giảm bớt một ít gánh nặng cho mẹ bé, trong lòng bé cũng sẽ dễ chịu rất nhiều.
Vương Á Tương ngẩng đầu lên, nhìn về phía Ô Đào:
"Bạn học Giang Ô Đào, chúc mừng cậu được giải nhất."
Ô Đào cũng nhìn về phía Vương Á Tương, mím môi nói:
"Cảm ơn cậu."
Một lát sau, bé mới nói:
"Rất xin lỗi, có thể là lúc mình chạy đụng trúng cậu."
Ô Đào nghe tin như vậy, mới hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.
Đừng nói là có liên quan đến bé hay không, cậu ta không có việc gì là tốt nhất, như vậy bản thân bé mới không có gánh nặng tâm lý.
Một lúc sau thầy giáo thể dục tới, đưa Vương Á Tương mang đến phòng y tế để xử lý vết thương trên chân, cũng may cũng không có gì nghiêm trọng, chỉ hơi sưng lên một chút, cũng không thương đến gân cốt, đoán chừng dưỡng hai ngày là tốt lên.
Mà thi đấu kế tiếp, Ô Đào thế mà cũng được hạng ba, được thêm một đồng tiền thưởng, thầy giáo thể dục đứng bên cạnh nói, sức lực của bé lớn, thật ra vốn dĩ rất có ưu thế, có điều nắm không chắc các kỹ thuật, động tác ném không chuẩn dẫn tới chuyện chỉ đứng hạng ba.
Nhưng đối với Ô Đào, chuyện này bé không quá để ý, hơn nữ ném tạ được một khối tiền, tổng cộng bé đã có mười hai khối, chuyện này đối với bé như vậy là được rồi.
Ô Đào nói với Mạnh Sĩ Huyên chuyện mời Vương Bồi Hâm đi ăn, Mạnh Sĩ Huyên nói:
"Cậu ấy phải là người mời cậu, cậu mời cậu ấy làm gì, cậu ấy là ủy viên thể dục, cậu là người làm cho lớp nở mặt, cậu ấy phải cảm ơn cậu mới đúng!"
Ô Đào:
"Vẫn là nên cảm ơn cậu ấy."
Mạnh Sĩ Huyên thấy bé đã quyết, liền xem như chưa nói gì, vì thế lúc giữa trưa, cậu ấy gọi Vương Bồi Hâm, cùng nhau đi tới gần chùa Long Phúc ăn ruột heo, ba người một phần, tiêu hết chín mao tiền.
Ô Đào cảm thấy, bọn họ hình như cố ý tiết kiệm tiền giúp bé, đều là chọn món rẻ mà ăn,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền