Chương 91: Ninh Diệu Hương và cao rượu Thiệu Hưng. (1)
Thanh Đồng nhìn quanh ngõ, trời đang tối dần, gió nổi lên, hình như còn sắp có tuyết, cơn gió lạnh lẽo cuốn theo những tinh thể tuyết, tấm khẩu hiệu trên bức tường xanh đã bị rách một góc, cứ thế phần phật trong gió. Cũng chẳng có ai, nhưng cứ cảm thấy, hình như có thứ quỷ quái nào đó đang ẩn nấp trong góc, sẽ thình lình nhảy ra, há cái miệng đầy máu nuốt chửng hai người.
Lúc này trong nhà bà lão đã chẳng còn ai nữa. Bà lén lút nhìn ra ngõ, bên đó hình như có hai tên choai choai đang nhìn về phía này, vẻ mặt bà nháy mắt thay đổi, vội vàng giục Thanh Đồng và Ô Đào đi ra:
"Đã tính rẻ cho hai đứa rồi, hai đứa mua thì mua, nếu đã là của hai đứa rồi, có chuyện gì đừng làm lụy bà!"
Nói rồi vội vàng đuổi Thanh Đồng và Ô Đào ra ngoài.
Trong lòng Thanh Đồng và Ô Đào cũng hoảng loạn, sợ bị người ta điều tra gì đó thì lỗ nặng, nhưng tận bốn tấm gỗ lận, đâu phải thứ hai anh em có thể khiêng hết được, ít nhất cũng phải mỗi người nhấc một đầu mới hì hục khiêng đi được.
Khó khăn lắm mới khiêng được bốn tấm gỗ ra được, bà lão đã đóng sầm cửa rồi.
Thanh Đồng gây sự:
"Cho chúng cháu một dây cũng được mà!"
Ô Đào:
"Bỏ đi, bà ấy cũng sợ, chúng ta tự nghĩ cách thôi."
Ô Đào hơi bất an:
"Anh ơi, chúng ta nhanh chóng về nhà đi."
Thanh Đồng gật đầu:
"Ừm, hay là thế này, em xem chạy về nhà mượn cái xe đẩy nhỏ, anh đợi ở đây."
Ô Đồng cau mày:
"Anh, để một mình anh ở chỗ này em không yên tâm, hay là chúng ta khiêng từng cái một, đi một đoạn, hạ xuống, rồi quay lại khiêng cái khác, như thế tuy chậm nhưng chúng ta có thể cùng khiêng hết mấy tấm này ra khỏi ngõ. Đợi ra đến đường, chúng ta lại nghĩ cách khác, nếu không nhỡ mà..."
Lời còn lại, bé không nói.
Thanh Đồng do dự, cuối cùng cắn răng:
"Được, chúng ta khiêng ra ngoài đã."
Ngay sau đó Thanh Đồng và Ô Đào mỗi người một đầu, chuyển một thanh ra khỏi ngõ trước, đến lối vào ngõ, hạ xuống để cạnh chân tường, rồi lại chạy về khiêng một tấm khác, cứ thế quay qua quay lại bốn vòng, mới chuyển hết bốn tấm gỗ đến lối vào ngõ, tiếp đó lại từ lối vào ngõ khiêng đi một đoạn.
Tuyết đêm qua đã tan, con đường không lát gạch lầy lội, đi không cẩn thận là trượt ngã ngay, trên người lại càng lạnh, cứ như không mặc áo bông vậy, chả tác dụng gì.
Hai anh em nghiến răng nghiến lợi tiến về phía trước, trong lúc đi, Thanh Đồng không đề phòng, suýt nữa bị ngã, anh ấy lảo đảo, Ô Đào cũng lao theo, cằm đập thẳng vào tấm gỗ.
Thanh Đồng vội vàng buông ra, tấm gỗ lộc cộc bị ném xuống mặt đất nhầy nhụa, bùn bắt tung tóe.
Thanh Đông đi tới xem cằm Ô Đào:
"Đau không? Không sao chứ?"
Thật ra Ô Đào đau nhức cả cằm, vừa lạnh vừa đau, đến mất cảm giác rồi, nhưng bé vẫn lắc đầu:
"Không sao, chúng mình nhanh lên đi, anh xem tuyết sắp rơi nhiều hơn rồi, chúng ta mau chóng chuyển về nhà đi."
Thanh Đông xoa đôi tay khô ráp nứt nẻ của mình:
"Được, em cố chịu chút, về nhà mình cùng ngâm chân."
Ô Đào gật đầu: "Ừm, được!"
Hai anh em tiếp tục gắng sức, khiêng về phía trước, khi khiêng đến bờ sông, thì giấu mấy tấm gỗ này trong bụi cỏ ven sông, sau đó Thanh Đông ngồi đây trông chừng, Ô Đào về nhà báo tin.
Ô Đào không dám chậm trễ, sợ nhỡ mà, vội vàng chạy
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền